Nàng hiểu, nàng hiểu hết!
Mà tối qua, vì sắc tâm trỗi dậy, đại sư tỷ bèn kéo áo tiểu sư đệ, nhưng chẳng những không thành công mà còn té xuống nước hôn mê.
Sau đó thì Lộ Tiểu Cận xuyên vào.
Lát nữa nàng phải đi thắp cho vị đại sư tỷ này một nén nhang mới được, xem xem có gọi hồn được nguyên chủ về hay không.
Nếu có thể, mong rằng nguyên chủ có thể tiện tay hồi sinh nàng, sau đó tiễn nàng về nhà.
Nữ phụ ác độc thì cũng phải có hào quang của nữ phụ ác độc chứ!
Xin ban cho ta được trọng sinh!
Bài luận văn của nàng hẵng còn chưa viết xong đâu!
Nếu vì đột tử dẫn đến trễ hạn bảo vệ luận văn, phải học lại thì nàng mới đúng là chết thật đó!
Nếu không thể quay về thật thì...
Cuộc sống của nữ phụ ác độc kia thảm lắm!
Nhưng!
Có thể thay đổi thiết lập nhân vật!
Kết cục cũng có thể sửa!
Từ hôm nay trở đi, nàng phải thay đổi thiết lập nhân vật mê trai!
Bạn tưởng phải tẩy trắng, giành đàn ông với nữ chính?
No no no!
Đã xuyên vào truyện 18+ rồi còn giành đàn ông cái gì?!
Cầm ghế đẩu ra, ngồi xổm trước cửa thôn... Xí lộn! Ngồi xổm trước cửa sơn môn hóng hớt drama của mười mấy nam chính truyện 18+ này chẳng thú hơn à?
Một nữ nhiều nam, không cần nghĩ cũng biết giữa bọn họ có biết bao nhiêu chuyện ướŧ áŧ hư đốn.
Nàng thích!
Trước khi nàng về được nhà, hạt dưa của toàn bộ sơn môn này sẽ do nàng thầu hết!
Bác gái “loa phát thanh” của sơn môn chính là nàng!
Lộ Tiểu Cận hưng phấn, kéo thanh process bar.
Bây giờ là một tháng trước khi nữ chính gia nhập Thiên Vân tông.
Còn lại một tháng để ngồi xổm trước sơn môn!
[Đừng để ai phát hiện ra ngươi có thể nhìn thấy!]
Tiếng thét ngày càng chói tai, chói đến nỗi đầu Lộ Tiểu Cẩn cũng ù đi.
Sau một giây ngơ ngác, cuối cùng nàng cũng nhận ra đây không phải là ảo giác!
Đừng để ai phát hiện ra ngươi có thể nhìn thấy?
Tuy rằng đại sư tỷ rất hư hỏng, làm nhiều việc ác, nhưng nàng ta đâu có mù nhỉ?
Vậy “nhìn thấy” ở đây là ám chỉ nhìn thấy cái gì?
Lộ Tiểu Cẩn lục lọi trong ký ức của nguyên chủ.
Nhưng hoàn toàn không có ký ức liên quan nào!
Thật ra phần lớn ký ức mà nàng kế thừa từ nguyên chủ đều rỗng tuếch.
Vốn dĩ nàng cứ ngỡ, thân phận là người công cụ, là nữ phụ độc ác, nên đại sư tỷ làm gì có ý thức của riêng mình. Những lúc không có cốt truyện, ký ức trống rỗng cũng là điều đương nhiên.