Chương 19

[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]

Giọng nói chói tai lại vang lên.

Lộ Tiểu Cẩn: “???”

Nàng lại nghẻo rồi ư?

Cứ thế mà nghẻo?

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Ừm...

Nàng chỉ nhớ trước mắt lóe lên một vùng sáng trắng, rồi nàng lại mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại thì đã nghẻo rồi.

Hay thật.

Đã đạt được thành tựu lần chết nhanh nhất rồi!

Công nhận là ở giới Tu Tiên, vượt cấp đánh lén đúng là nghẻo nhanh hơn bất kỳ cách nào khác.

Lộ Tiểu Cẩn ôm đầu, bò dậy.

Không sao, không sao.

Ra tay vật lý với quái vật không xong, vậy thì dùng huyền học để xử nó!

Quái vật mà.

Phải lấy độc trị độc!

He he he.

Chết đi!

Tất cả chết hết cho ta!

Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn lộ rõ vẻ điên cuồng, gần như hóa thành thực chất.

Nàng lao nhanh ra khỏi phòng ngủ, chạy vào trong sân.

Trong sân, một cây liễu đang đung đưa theo gió.

Cây liễu!

Lúc nãy chạy ra ngoài, nàng không nhìn lầm, trong sân này trồng đúng là một cây liễu!

Cành liễu trừ tà!

Lộ Tiểu Cẩn vội vàng bẻ một nắm cành liễu, ôm vào lòng thành kính cầu nguyện.

Dù trước đây nàng chẳng bao giờ tin thần Phật, nhưng giờ phút này, nàng chính là tín đồ thành tâm nhất của Phật Tổ.

Phật Tổ ơi, xin Người hãy giúp đỡ tín đồ này với.

Chỉ cần có thể xử lý tên quái vật này, tín đồ sau này nhất định ngày ngày thắp hương bái Phật, quyên tiền làm việc thiện.

Cành liễu ơi.

Làm ơn hãy linh ứng đi!

Ngay lúc Lộ Tiểu Cẩn đang cầu nguyện, tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

“Đại sư tỷ, tỷ đang làm gì vậy? Sao ngay cả áo khoác cũng không mặc?”

Nói rồi, một chiếc áo khoác được choàng lên lưng Lộ Tiểu Cẩn.

Lộ Tiểu Cẩn bật người xoay lại, chẳng nói chẳng rằng, vớ lấy cành liễu quất tới tấp vào người Tiêu Quân Châu.

Quất mạnh hơn chục roi.

Sát thương chẳng thấm vào đâu, mà mục đích làm nhục cũng chẳng tới.

Tiêu Quân Châu thậm chí không né tránh, chỉ cau mày.

“Đại sư tỷ, tỷ sao thế?”

Tiêu Quân Châu là người tu tiên.

Khinh công của hắn lại cực tốt.

Chỉ cần hắn muốn, cành liễu trên tay Lộ Tiểu Cẩn sẽ không chạm được tới hắn chút nào.

Nhưng có lẽ vì tự giác thân phận sư đệ, dù có thể né được cành liễu, hắn lại không hề tránh đi. Mặc cho cành liễu quất lên người mình.

Hắn cau mày, nhìn Lộ Tiểu Cẩn điên cuồng vung vẩy cành liễu.

Nàng lại giở trò gì đây!

Hôm qua giật áo hắn chưa đủ hay sao, giờ lại muốn dùng cách khác để chiếm tiện nghi à?

Chẳng lẽ trên cành liễu này có mê dược?

Tiêu Quân Châu ngửi ngửi, xác nhận trên cành liễu không có mê dược mới hơi yên tâm.

“Đại sư tỷ? Có chuyện gì xảy ra sao?”

Sao lại giống như bị tẩu hỏa nhập ma vậy. Nghĩ vậy, ánh mắt Tiêu Quân Châu trở nên sắc bén hơn vài phần.