[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]
Giọng nói chói tai lại vang lên.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt, cả người nàng đau đớn co quắp lại.
Sao lại nghẻo nữa rồi!
Nàng cứ tưởng mình đã thương lượng khá ổn thỏa rồi cơ mà.
Thành ý cũng đã đưa ra đủ cả rồi.
Khoan đã.
Dường như bất kể nàng làm gì, chỉ cần đối mặt, chỉ cần bị phát hiện là nhìn thấy được, Tiêu Quân Châu sẽ gϊếŧ nàng.
Lý do ư?
Chẳng có lý do nào cả.
Thấy được là phải chết.
Thật sự không có cách nào nói chuyện được sao?
Thử lại lần nữa vậy.
“Cốc cốc cốc...”
“Đại sư tỷ, tỷ đỡ hơn chưa?”
Rõ ràng là chẳng đỡ chút nào.
Thiếu chút nữa là đau chết rồi.
“Tiểu sư đệ à, đệ biết đó, ta đây không hề kỳ thị chủng tộc, bất kể đệ là thứ gì, ta cũng không có chút thành kiến nào đâu...”
Cúi đầu nói chuyện thì không sao.
Vừa ngẩng đầu lên.
“Ngươi thấy được rồi!”
Nghẻo.
---
[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]
“Tiểu sư đệ, cho dù đệ có nỗi khổ gì, ta đều có thể chấp nhận, ta bằng lòng làm bất cứ điều gì vì đệ...”
Vừa ngẩng đầu lên.
“Ngươi thấy được rồi!”
Nghẻo.
---
[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]
“Tiểu sư đệ, chúng ta dù gì cũng là sư tỷ đệ nhiều năm, ngươi tha cho ta một mạng được không?”
Vừa ngẩng đầu lên.
“Ngươi thấy được rồi!”
Nghẻo.
---
Sau mười lần thử, mười lần toi mạng, Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng hiểu ra, nếu không muốn chết thì không thể để hắn biết nàng nhìn thấy hắn.
Chỉ cần nhìn thấy, nói gì cũng phải chết.
Không thể nói chuyện.
Không có chút đường sống nào để thương lượng.
---
[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Mệt mỏi, đau đớn, tuyệt vọng.
Ta không muốn chết!
Đau quá!
Khổ quá!
A!
Gϊếŧ Tiêu Quân Châu!
Gϊếŧ Tiêu Quân Châu!
Chết đi sống lại quá nhiều lần, nỗi đau đớn khiến Lộ Tiểu Cẩn tinh thần có phần rã rời.
Trong cơn rã rời lại thoáng chút điên cuồng.
Chết đi!
Tất cả chết hết cho ta!
Lộ Tiểu Cẩn nghiến chặt răng, cố gắng lấy lại chút lý trí.
Nếu đã không nói được, vậy thì chơi tới bến!
Nàng bò dậy, nhìn thanh linh kiếm dựng ở đầu giường.
Kiếm này là của chưởng môn sư phụ ban cho chủ nhân của thân xác này.
Linh kiếm nhất phẩm.
Lộ Tiểu Cẩn rút kiếm.
... Không rút ra nổi.
Đừng nói nữa, kiếm này nặng thật đấy.
Lộ Tiểu Cẩn hai tay nắm chặt chuôi kiếm, chân đạp lên vỏ kiếm, cố hết sức bình sinh mới rút được thanh kiếm ra.
Cũng tạm coi là nhấc nổi.
Nàng chém thử vào chiếc bàn một nhát.
“Rắc.”
Chém sắt như chém bùn!
Kiếm tốt!
Lộ Tiểu Cẩn mừng như điên, nấp sau cánh cửa, chờ Tiêu Quân Châu đến để tiễn hắn một đoạn.
“Cốc cốc cốc...”
“Đại sư tỷ, tỷ đỡ hơn chưa?”
Lộ Tiểu Cẩn: “Vào đi!”
Tiêu Quân Châu đẩy cửa bước vào.
Lộ Tiểu Cẩn giơ kiếm lên.
Sau đó...
Thì chẳng có sau đó nữa.