[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]
Lộ Tiểu Cẩn từ từ mở to mắt, người co lại.
Sao nàng lại chết nữa rồi?
Rõ ràng vừa rồi nàng đã tỏ ra rất thành khẩn lắm rồi cơ mà?
Đã dứt khoát nói muốn gia nhập bọn họ rồi mà?
Tiêu Quân Châu cũng hỏi tại sao còn gì?
Vậy là hắn thực sự có nghe thấy rồi mà?
Nhưng tại sao nàng còn chưa kịp bày tỏ lòng trung thành, cùng với tham vọng dẫn dắt tổ chức đến với tương lai huy hoàng, thì đã nghẻo rồi?
Thấy được thì đã làm sao!
Nàng chỉ là một phế vật không có linh căn, lại chẳng làm gì được hắn.
Cho một cơ hội quy hàng thì không phải tốt hơn sao?
“Cốc cốc cốc...”
Lộ Tiểu Cẩn thở dài.
Xem ra thành ý nàng thể hiện ra vẫn chưa đủ.
Nàng bò dậy khỏi giường, đến bên bàn trang điểm, lục trong ngăn kéo lấy ra mấy bình đan dược.
Dù sao cũng là giới Tu Tiên mà.
Đan dược chính là của cải lưu thông.
Thế nào là thành ý?
Đây chính là thành ý!
“Đại sư tỷ, tỷ đỡ hơn chưa?”
Lộ Tiểu Cẩn vội vàng đáp: “Đỡ nhiều rồi, đệ vào đi.”
Tiêu Quân Châu ngập ngừng một lát rồi bước vào.
Vừa đẩy cửa vào, hắn liền thấy Lộ Tiểu Cẩn cúi đầu, hai tay giơ cao quá đầu, vô cùng thành khẩn dâng lên mấy bình sứ đựng đan dược, vẻ mặt cực kỳ kính cẩn.
“Tiểu sư đệ, đây là đan dược nhất phẩm và nhị phẩm, đệ cứ cầm lấy hết đi, coi như là thành ý của ta khi gia nhập phe các đệ!”
Tiêu Quân Châu ngẩn người, tưởng Lộ Tiểu Cẩn lại định giở trò xấu gì, bất giác lùi lại hai bước: “Sư tỷ, tỷ làm vậy là có ý gì?”
Lộ Tiểu Cẩn: “Ta biết đệ không phải người, ta cũng thừa nhận là ta thấy được. Tuy không rõ các đệ từ đâu tới, cũng không biết các đệ muốn làm gì, nhưng ta bằng lòng gia nhập phe các đệ!”
“Sau này, chỉ cần các đệ yêu cầu, việc gì ta cũng có thể làm giúp!”
“Phản bội sư môn, ta làm được!”
“Trộm cắp đan dược, ta cũng làm được!”
“Hạ độc gϊếŧ chết các đệ tử Thiên Vân Tông, ta đều làm được tuốt!”
“Chỉ cần không gϊếŧ ta, ta còn có ích lắm đó!”
Thà người khác chết chứ mình phải sống.
Nàng thầm tính, đám quái vật này đã tốn công lẻn vào Thiên Vân Tông, chắc chắn là muốn đoạt được thứ gì đó.
Báu vật của chưởng môn sư phụ ư?
Cứ lấy đi!
Tóm lại, nếu đối phương có mục đích, thì nàng còn có cửa thương lượng.
Thành ý của nàng chắc chắn là quá đủ rồi!
Vậy mà, sau khi nàng bày tỏ hết lòng thành, Tiêu Quân Châu không những không nhận, ngược lại còn cười khẩy nói: “Ồ? Ngươi thấy được sao? Vậy thì ngẩng đầu lên, nhìn ta một cái xem nào.”
Giọng điệu này hoàn toàn khác hẳn với tiểu sư đệ rụt rè khi trước, không thể nào là cùng một người được.
Giống hệt một tên biếи ŧɦái bệnh hoạn.
Có lẽ đây mới là bộ mặt thật của con quái vật này!
Lộ Tiểu Cẩn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn Tiêu Quân Châu.
“Ngươi thấy được rồi!”
Máu phun tung tóe.
Đầu lìa khỏi cổ.
Nghẻo.
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Hả?