Chương 51: "Ngươi thật đáng thương."

Cả động thất vang lên âm thanh của Linh U, giọng nói của nó dội lại trong không gian, khiến bốn phía rung chuyển dữ dội. Những mảnh vỡ liên tục rơi xuống từ phía trên, cả động thất như đang dần sụp đổ.

Tần Sóc dùng kiếm chống đỡ cơ thể, biết rằng những lời vừa nói đã chạm đến nỗi đau sâu kín nhất của xà yêu. Y liền nhân cơ hội đó mà thêm dầu vào lửa:

“Để ta đoán xem, ngươi sở dĩ giỏi tạo ra ảo cảnh như vậy là vì chính ngươi cũng không thể đối mặt với thực tại, đúng không? Ngươi không thể chấp nhận việc em gái mình đã chết, không thể chấp nhận việc bản thân bị giam cầm trong khu rừng này. Ngươi muốn người khác cũng chìm đắm trong nỗi đau của ảo cảnh, không thể thoát ra, chỉ để thỏa mãn cái thú vui méo mó của ngươi. Ngươi nghĩ rằng thắng được ta trong ván cược này thì thật sự là chiến thắng sao? Ngươi nghĩ rằng làm ta đau khổ là có thể trả thù được sư tôn của ta ư? Sự thật là, những việc ngươi làm chẳng thể tổn thương ta, chỉ khiến ta thấy ngươi thật đáng thương…”

Vừa dứt lời, tiếng gào thét của xà yêu vang lên như xé rách không gian, âm thanh sắc nhọn như muốn xuyên thủng màng nhĩ, khiến cả động thất rung lắc dữ dội. Mọi thứ xung quanh bỗng nứt toác ra như một tấm gương vỡ.

Tần Sóc không thể đứng vững giữa sự rung chuyển mãnh liệt, những mảnh vỡ không ngừng rơi xuống, bóng tối lại ập đến bao trùm tất cả. Y nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh quen thuộc của những giọt nước nhỏ xuống.

Một giọt.

Hai giọt.

Ba giọt.

Khi giọt nước thứ ba rơi xuống mặt đất phát ra tiếng “tách”, Tần Sóc mở mắt ra lần nữa, nhận ra bản thân đã thoát khỏi ảo cảnh, trở về thực tại.

Trước mắt y vẫn là con đường hẹp tối đen như mực, không khí đặc quánh mùi tanh và ẩm ướt. Y thở dài một hơi, định chống kiếm xuống để đứng dậy thì từ phía sau bất chợt vang lên giọng nói vui mừng của Kim Vị Ly:

“Tần huynh, cuối cùng ta cũng tìm được huynh rồi!”

Tần Sóc thoáng sững người. Khi quay đầu lại và nhìn thấy Kim Vị Ly, trái tim đang treo lơ lửng của y cuối cùng cũng được đặt xuống. Y biết, bản thân đã đặt cược đúng.

“Vị…”

Chữ “Ly” còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, y đã bị kéo vào một cái ôm ấm áp, chặt chẽ và mạnh mẽ đến mức khiến cả người y lảo đảo. Hơi thở gấp gáp của đối phương vang lên bên tai, từng nhịp hô hấp lay động những sợi tóc mai. Giọng nói của Kim Vị Ly chứa đầy niềm vui và sự nhẹ nhõm khi tìm lại được thứ đã mất:

“Tưởng rằng… sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa. May mắn thay, ta đã… tìm được huynh rồi.”

Nhịp tim đập rộn ràng trong vòng tay gần như cộng hưởng. Trong khoảnh khắc ấy, Tần Sóc cảm nhận được sự bình yên. Y thử chậm rãi vòng tay ôm lấy đối phương, nỗi sợ hãi vừa rồi nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cảm giác ấm áp len lỏi, lấp đầy từng ngóc ngách trong trái tim.

Những gì Kim Vị Ly vừa nói cũng chính là điều mà Tần Sóc muốn thốt lên.

May mắn thay, tất cả chỉ là ảo cảnh. May mắn thay, người bạn duy nhất mà y có thể tin tưởng vẫn còn sống. Và quan trọng nhất, người ấy vẫn đang ở bên cạnh y, an toàn và lành lặn.

Tuy nhiên, sự bình yên hiếm hoi ấy chỉ kéo dài trong giây lát trước khi bị phá vỡ bởi một âm thanh bất thường. Cả hai lập tức nhận ra sự bất ổn, cùng quay về hướng phát ra âm thanh và phát hiện con đường tối tăm đang rung lắc dữ dội. Bụi đất rơi xuống không ngừng, càng lúc càng nhiều.

Gần như cùng lúc đó, cả hai đồng thanh thốt lên:

“Là Linh U!”

Tần Sóc lợi dụng ánh sáng yếu ớt từ thanh Huyền Quang Kiếm để quan sát xung quanh. Trong lúc đứng dậy, một suy đoán đột ngột lóe lên trong đầu y. Y nắm lấy tay Kim Vị Ly, nói:

“Ô Kim trưởng lão từng nói Linh U ẩn mình trong một vực nước sâu. Nhưng nơi này rõ ràng là một hang động, nếu ông ta muốn lấy đồ thật, tuyệt đối sẽ không đưa thông tin sai.”

Tiếng ầm ầm ngày càng lớn, các mảnh đất đá bắt đầu nứt vỡ, Kim Vị Ly dường như cũng nhận ra điểm kì , ánh mắt lóe lên sự ngộ ra. Y gật đầu đồng tình:

“Trừ phi, đây vốn không phải hang động thật, mà chỉ là một trong những ảo cảnh mà Linh U tạo ra.”

Ngay khi cả hai đoán được sự thật, động đạo lập tức sụp đổ. Mặt đất dưới chân tan biến thành hư vô, cả hai còn chưa kịp phản ứng đã bị cuốn vào một vùng nước sâu không thấy đáy.

Cơ thể không ngừng chìm xuống, chìm mãi.

“Hộc… khụ…”

Tiếng bọt nước vang vọng bên tai, nhấn chìm toàn bộ giác quan. Với linh lực bị phong ấn, Tần Sóc không thể vận dụng chút linh lực nào để nín thở. Y chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh sáng trên mặt nước ngày càng xa.

Bốn bề là khoảng không vô định, không có gì để bám víu. Không khí trong l*иg ngực cạn dần, cảm giác bản thân bé nhỏ và bất lực hơn bao giờ hết.

Ngay lúc Tần Sóc tưởng rằng mình sẽ ngạt thở và rơi vào tuyệt cảnh, một giọng nói truyền âm vang lên trong đầu:

“Tần huynh, ta đến đây.”

Có người nắm chặt lấy tay y, bơi lên phía trên. Bộ y phục màu vàng nhạt của Kim Vị Ly lúc này thật nổi bật, giống như một tia sáng trong nước.

Tần Sóc mở mắt, nhìn thấy bóng dáng của Kim Vị Ly ngay trước mặt mình. Trong lòng y không thể nói rõ cảm giác là gì, vừa an tâm, vừa quen thuộc đến kỳ lạ, tựa như cảnh tượng này đã từng xảy ra ở một nơi nào đó, vào một thời điểm nào đó.