Linh U lẩm bẩm một mình. Sau một khoảng im lặng kéo dài, nó thở dài một tiếng, rồi nói:
“Được thôi… Nếu đã vậy, vòng đầu tiên coi như thành ý của ta. Nhưng từ vòng thứ hai, ngươi chắc sẽ không còn ý kiến nữa chứ?”
Tần Sóc đáp: “Đương nhiên. Người của Vô Tình Tông chúng ta, nói được thì làm được, tuyệt không có nửa lời giả dối.”
Trong không khí vang lên một tiếng cười khẩy, theo sau đó, hình ảnh hư không lại hiện lên lần nữa. Nhưng lần này, Kim Vị Ly trong hình ảnh và Phong Hi đã gϊếŧ ảo ảnh gặp nhau.
“Vòng thứ hai, ngươi nghĩ ai trong hai người họ sẽ sống sót?”
Không đợi Tần Sóc trả lời, hình ảnh hư không đã chuyển động. Trong đó, Kim Vị Ly đang cầm kiếm, chắn trước mặt “Tần Sóc” giả, cảnh giác nói với Phong Hy đang từng bước áp sát:
“Lùi lại, đừng ép ta phải ra tay với ngươi!”
Phong Hy bật cười giễu cợt:
“Ngươi không nhận ra sao? Hắn vốn không phải là sư huynh, chỉ là một ảo ảnh. Gϊếŧ hắn đi, chúng ta mới có thể rời khỏi đây.”
Kim Vị Ly vẫn kiên định đứng yên:
“Ta tất nhiên biết hắn không phải là Tần huynh. Nhưng dù chỉ là ảo ảnh, cũng mang dáng vẻ của huynh ấy, ngươi không được phép đυ.ng vào hắn!”
“Tên ngốc, vậy thì ngươi cùng hắn chết đi…”
Lưỡi kiếm va chạm trong những đợt giao tranh dữ dội, khiến ánh sáng trong hình ảnh lúc sáng lúc tối. Tần Sóc theo dõi mà tim đập thình thịch, căng thẳng đến mức muốn giơ tay ngăn cản. Nhưng khi chạm vào, bàn tay y chỉ xuyên qua hình ảnh hư không, bất lực nhìn cuộc chiến càng lúc càng khốc liệt.
Khi Kim Vị Ly bị Phong Hy đâm liên tiếp vài nhát kiếm vì cố bảo vệ “Tần Sóc” giả, nhưng vẫn ngoan cường đứng chắn trước mặt không chịu rời đi, Tần Sóc cảm thấy tim mình đập loạn, không kìm được mà hét lên:
“Vị Ly, mau…”
Nhưng chữ “lui” chưa kịp thoát ra khỏi miệng, Kim Vị Ly đã ngã xuống vũng máu. Tay hắn vẫn nắm chặt thanh kiếm, không lùi bước dù chỉ một chút, miệng thều thào thốt lên:
“Không được… chạm vào… huynh ấy!”
Khoảnh khắc Phong Hy cười lạnh giơ trường kiếm lên, Tần Sóc đã không còn thời gian suy nghĩ. Y cuống cuồng rút bí dược từ túi trữ vật ra, quỳ xuống tìm cách uống thuốc để xông vào. Nhưng vừa chạm tay vào lọ thuốc, y bỗng nhận ra điều gì đó bất thường.
Tần Sóc ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở những đệ tử đang bị treo trên cao. Y nhận ra rằng vết máu dưới chân họ đã biến mất.
Y buông tay, dần dần bình tĩnh lại, đầu tiên nhìn thoáng qua "bản thân" trong hình ảnh hư không, tuy rằng đã giống đến mức người thật cũng không phân biệt được, nhưng sự mơ hồ ở rìa kia dù thế nào cũng không che giấu được. Y lại nhìn xung quanh, phát hiện ra không thể nào nhìn rõ rìa.
Nhìn quanh một lượt, Tần Sóc phát hiện những vết máu sẫm vốn đã ngấm vào đất giờ đây hoàn toàn biến mất, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu. Tần Sóc nhìn Kim Vị Ly trong hình ảnh đã bị Phong Hy gϊếŧ chết, lần đầu tiên trong đời y hy vọng rằng phán đoán của mình là đúng.
Y siết chặt nắm đấm, từ từ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lêи đỉиɦ động, không nói một lời.
Phản ứng này khiến xà yêu bất ngờ, không nhịn được hỏi:
“Ngươi không đau lòng khi thấy sư đệ thân thiết nhất gϊếŧ chết người bạn tốt nhất của mình sao?”
“Tại sao ta phải đau lòng?”
Tần Sóc đang đánh cược với chính mình, cược rằng suy đoán vừa rồi là đúng.
Ánh mắt y không rời khỏi đỉnh động, nói từng chữ một:
“Những gì ngươi cho ta thấy đều không phải là thật. Tất cả chỉ là ảo cảnh, đúng không?”
Căn phòng rơi vào im lặng, thậm chí cả những dây leo cũng ngừng lay động.
“Tất cả đều là ảo cảnh. Ngươi không thật sự muốn đánh cược, mà chỉ muốn nhìn thấy ta đau khổ, sụp đổ, khóc lóc thảm thiết.”
Dây leo bắt đầu rung chuyển, những đệ tử bị treo trên cao lần lượt biến mất. Tần Sóc không dừng lại, giọng nói càng kiên định:
“Ta đã đọc điển tịch ở Tàng Thư Các về ngươi. Ngươi là xà yêu hai đầu, dùng chung cơ thể với em gái, chiếm cứ toàn bộ linh mạch ở Ô Trấn. Các ngươi đã tu luyện gần ngàn năm, nhưng ngay trước khi độ kiếp, sư tôn của ta đã gϊếŧ chết em gái ngươi. Từ một xà hai đầu, ngươi trở thành xà một đầu. Ngươi hận sư tôn đã gϊếŧ em gái ngươi, và ngươi cũng hận ta, vì ta là đồ đệ mà người yêu quý nhất.”
“Câm miệng…”