Những dây leo trên trần bỗng rung lắc dữ dội, làm các đệ tử treo trên đó lắc lư không ngừng. Linh U vẫn cười, và cả căn phòng cũng rung chuyển theo từng tiếng cười của nó.
“Đúng là đồ đệ mà Hi Minh yêu quý nhất. Ngay cả lời nói cũng giống y hệt. Không lạ gì khi hắn thương ngươi đến vậy. Nhưng một thể chất thuần dương trăm năm khó gặp, lưu lại tiên môn thì thật uổng phí…”
Dứt lời, căn phòng lại lạnh lẽo hơn. Những dây leo như rắn sống, quấn lấy mọi ngóc ngách. Tần Sóc đảo mắt nhìn quanh, cảm giác như có một đôi mắt trong bóng tối đang dõi theo mình. Y đành dựa lưng vào vách đá, cố tìm chút cảm giác an toàn.
Ngẩng đầu nhìn vào khoảng không, y thốt ra nghi vấn trong lòng:
“Trên người ta có thứ ngươi muốn sao?”
Linh U bật cười:
“Lũ tu sĩ các ngươi đến đây tìm ta, chẳng phải cũng là vì nửa viên nội đan mà ta đã nuốt sao?”
Tần Sóc chỉ nhớ yêu cầu của Đại hội Tiên môn là lấy được xà tâm, chưa từng nghe nhắc đến nội đan. Y không khỏi nghi hoặc, nghĩ rằng mình đã bỏ sót điều gì.
Tựa hồ nhận ra sự bối rối trong ánh mắt của Tần Sóc, giọng nói của xà yêu vang lên, mang theo sự mỉa mai khó tả:
“Chuyện xảy ra hai trăm năm trước, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao?”
Tần Sóc theo bản năng lắc đầu, lại nghe giọng nói âm u của nó tiếp tục:
“Để bảo vệ thể chất thuần dương của ngươi, sư tôn ngươi đã bỏ ra không ít công sức…”
Ánh sáng từ những ngọn đuốc trên vách đá chập chờn theo giọng nói của Linh U, khi sáng khi tối.
“Ngay cả cấm chế trên người ngươi, cũng được tạo ra từ máu của ta. Tiểu Tần Sóc, ngươi sao có thể quên chuyện như vậy?”
Khi câu nói vừa dứt, từng đợt gió lạnh quét qua phòng, cuốn theo bụi đất mù mịt. Tần Sóc chưa kịp dùng tay áo che mặt, đã bị những dây leo không biết từ đâu quấn chặt lấy chân, rồi ném mạnh y vào vách đá phía bên kia.
“Bịch!”
Cú va chạm nặng nề làm vang lên tiếng xương gãy, khiến Tần Sóc không nhịn được mà ho khan, kèm theo tiếng rên đau đớn:
“Khụ… khụ khụ…”
Đau đớn đến thấu xương, y cố gắng dùng tay chống đỡ nửa thân trên, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, nhưng lại cố nuốt xuống.
Dùng tay áo lau đi vệt máu trên khóe miệng, Tần Sóc hiểu rõ với tu vi hiện tại, y không thể đối đầu trực diện với con xà yêu này. Trong túi trữ vật vẫn còn bí dược mà hồ ly đã đưa, nhưng tác dụng chỉ kéo dài một canh giờ, y không dám sử dụng tùy tiện trừ khi đó là thời khắc sinh tử, tốt nhất là kéo dài thời gian trước.
Y ngẩng đầu nhìn vào khoảng không tối đen trên trần động, cố gắng giữ giọng bình tĩnh hỏi:
“Ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Những dây leo khẽ lay động, đung đưa đám đệ tử bị treo lơ lửng qua lại. Từ trên cao, giọng nói đầy thú vị của Linh U vọng xuống:
“Cuộc sống trong rừng này nhàm chán quá, phải tìm chút thú vui. Không bằng, lấy thứ ngươi muốn và thứ ta muốn ra để đánh cược một ván, thế nào?”
Chữ cuối cùng vừa dứt, một cảnh tượng hư ảo do yêu lực tạo thành xuất hiện trước mặt Tần Sóc. Trong đó là hình ảnh Kim Vị Ly và Phong Hy đang tìm kiếm bên ngoài hang động. Gương mặt và biểu cảm của họ hiện lên rõ ràng như thật.
“Hai người kia, một người là đồng môn của ngươi suốt trăm năm, một người là bạn tốt tâm đầu ý hợp với ngươi. Quan hệ của cả hai với ngươi đều không tệ, lấy bọn họ ra để ra đề, thế nào?”
Cảm giác bất an lập tức dâng lên trong lòng Tần Sóc. Y cảnh giác hỏi:
“Ngươi muốn cược gì?”
Những dây leo trên cao lại lay động, tiếng nước nhỏ từng giọt vang lên, tí tách rơi xuống mặt đất, nhuộm đỏ lớp bùn.
“Bốn người đang bị treo kia chính là tiền cược. Trong số họ, chỉ có một người biết vị trí của xà tâm. Nếu ngươi thắng một vòng, ngươi có thể chọn cứu một người. Nhưng nếu thua, ngươi phải tự tay gϊếŧ một người để tiếp tục trò chơi.”
Tần Sóc nín thở, nhìn về phía những đệ tử đang bị treo lơ lửng. Nếu theo lời của Linh U, trò chơi này chỉ có thể kéo dài bốn vòng. Dù thắng hay thua, y đều phải cõng trên lưng mạng sống của người khác, trừ phi y có thể thắng liên tục.
“Thắng một người thì thả một người…” Y lẩm bẩm, cân nhắc có nên đồng ý hay không, rồi trong lúc phân vân, một vấn đề lóe lên trong đầu y:
“Nhưng nếu ta thắng hết, thì ngươi được lợi gì? Không có xà tâm, ngươi sẽ không thể trường sinh bất lão. Chẳng phải công sức tu luyện của ngươi bấy lâu sẽ đổ sông đổ biển sao?”
Linh U chỉ cười, nhưng giọng nói rõ ràng có chút khác thường:
“Trường sinh… là trò lừa bịp tồi tệ và xấu xa nhất trên đời này. Nếu người thân yêu của ngươi đều bị gϊếŧ sạch, còn kẻ thù thì vẫn sống nhởn nhơ, ngươi không thể báo thù, mà phải chịu đựng ngày qua ngày bị giam cầm trong khu rừng nhỏ bé này, ngươi cũng sẽ cảm thấy trường sinh là một loại tra tấn… Thay vì như thế, chẳng thà điên cuồng một lần. Người của Vô Tình Tông là những kẻ điên, sư tôn ngươi cũng là kẻ điên. Ta muốn xem, ngươi có đáng để ta phát điên một lần hay không…”
Tần Sóc vốn nghĩ rằng giữa yêu và người không thể có điểm chung, nhưng nghe xong những lời này, y chợt nhận ra rằng, có lẽ bốn chữ “thất tình lục dục” không chỉ dành riêng cho con người.
Có lẽ, yêu… cũng có tình cảm?