Chương 47: Bị bắt

Luồng yêu khí đủ mạnh để bao trùm toàn thân ập đến, khiến cơ thể Tần Sóc cứng đờ, không thể động đậy, y cũng lập tức nhận ra kẻ phía sau chính là xà yêu Linh U mà họ đang truy tìm.

Trong ấn tượng, Linh U là một con xà yêu hai đầu cực kỳ hiếm gặp, một đầu là đực, một đầu là cái, chung một thân thể. Huyết mạch không rõ ràng, tu vi cao gấp đôi xà yêu bình thường. Xưa kia, nó chiếm núi làm vua, nuốt trọn một mạch linh khí, khiến cả vùng thị trấn dưới chân núi gặp tai ương

Để cầu cho mưa thuận gió hòa, dân chúng buộc phải hiến tế đồng nam đồng nữ hằng năm mới mong được yên ổn. Mãi đến khi nó bị sư tôn đang vân du đi ngang qua thu phục, đưa vào Rừng Cuồng Thú, từ đó nó mới không còn cơ hội gây họa cho nhân gian.

Con đại yêu vốn chỉ tồn tại trong lời đồn giờ đây lại sống sờ sờ ngay bên cạnh, đã thế còn cách rất gần. Theo bản năng của một kiếm tu, Tần Sóc lập tức muốn rút kiếm, nhưng chưa kịp chạm vào chuôi, đã nghe tiếng “keng” vang lên. Huyền Quang Kiếm bị đánh rơi xuống đất, tay chân y bị đuôi rắn quấn chặt, không thể nhúc nhích.

“Khụ hự…”

Cơ thể mất thăng bằng khiến lòng y hoảng loạn. Đang định mở miệng gọi người thì giọng nói đầy lo lắng của Kim Vị Ly vang lên từ phía xa:

“Tần huynh, huynh ở đâu?”

Nhưng lúc này, hơi thở lạnh lẽo đầy sát khí lại một lần nữa phả vào tai y, từng câu từng chữ như một lời cảnh cáo:

“Nếu ngươi muốn hắn chết ở đây, cứ việc mở miệng.”

Nghe vậy, Tần Sóc lập tức nín thở, cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Y biết rằng cứng đối cứng lúc này không có tác dụng, chỉ còn cách án binh bất động, xem xà yêu có ý đồ gì.

Dẫu sao, nếu Linh U thực sự muốn gϊếŧ y, nó đã ra tay từ sớm, đâu cần đợi đến giờ.

Thấy y không lên tiếng nữa, sự siết chặt kia cũng dần nới lỏng. Tuy nhiên, mùi tanh càng lúc càng nồng, tràn ngập trong không gian chật hẹp của hang động. Tiếng cười của Linh U vang lên, lúc gần lúc xa, vang vọng bên tai một cách hư ảo:

“Ngoan lắm, đúng là đồ đệ ngoan của Hi Minh…”

Lời nói tan biến trong không khí, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt tí tách. Trong bóng tối, mọi giác quan của Tần Sóc đều bị khuếch đại. y nhắm mắt, lắng nghe ba tiếng nước rơi.

Sau ba tiếng, y mở mắt ra, phát hiện xung quanh đã sáng rực ánh đuốc. Không gian đã thay đổi hoàn toàn, trở thành một căn phòng kín được bài trí như phòng tân hôn, bốn phía treo đầy lụa đỏ.

Phía sau, tiếng cửa đá nặng nề đóng lại vang lên. Tần Sóc quay đầu, chỉ kịp thấy đuôi rắn lấp ló qua khe cửa, sau đó là một tiếng “rầm” rung chuyển cả căn phòng. Lối ra đã bị phong kín hoàn toàn.

Khi Tần Sóc còn đang hoang mang, không hiểu xà yêu định làm gì, những dây leo từ trên cao buông xuống, treo lơ lửng các đệ tử đang hấp hối giữa không trung. Chúng đung đưa như trêu ngươi. Khi nhìn thấy vệt máu nhỏ xuống từ chân họ, Tần Sóc mới hiểu tiếng nước nhỏ giọt lúc nãy thực sự là gì.

Cảm giác rùng rợn như có hàng ngàn con kiến bò dọc kinh mạch, chạy thẳng lên gáy khiến Tần Sóc không thể nhìn thẳng vào cảnh tượng đó. Y vội quay lưng lại, dạ dày cuộn lên, cảm giác buồn nôn dâng trào.

“Sao thế? Không dám nhìn à? Họ đều là những sư đệ tốt của ngươi mà.”

Giọng của Linh U vang vọng khắp căn phòng, nhưng không thấy thân ảnh, giống như những lời đồn về sự quỷ dị của nó.

Nghe hai chữ “sư đệ”, lòng Tần Sóc thắt lại. Y quay lại kiểm tra xem trong số đó có Bạch Dục không. Thấy không có, y thầm thở phào nhẹ nhõm.

Những đệ tử bị treo lơ lửng kia đều bị tóc che kín mặt, chỉ có thể phân biệt môn phái qua y phục. Trong đó, tuy có người mặc đồ của Vô Tình Tông, nhưng kiểu dáng thuộc về môn hạ của các trưởng lão khác, nhất thời cũng không phân biệt được là ai.

Tần Sóc không hiểu ý đồ của xà yêu là gì. Y ngẩng đầu nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng của nó nhưng không thấy, trong lòng rất khó hiểu:

“Nếu ngươi muốn gϊếŧ người, tại sao không ra tay dứt khoát, mà phải hành hạ họ thế này?”

Tiếng cười của Linh U vang vọng khắp căn phòng, lạnh lẽo đến mức khiến người ta nổi da gà.

“Câu hỏi này nên để ngươi trả lời ta, tại sao người có thể tùy ý xử trí yêu, còn yêu lại không thể tùy ý xử trí người?”

Tần Sóc cau mày, đáp lại:

“Yêu vẫn là yêu. Đã mang lòng tàn sát sinh linh thì phải có giác ngộ sẽ bị tiêu diệt.”