Chương 46: Không hổ là đồ đệ của Hi Minh

Phong Hy được nhắc nhở thì nhận ra sự bất thường ngay, hắn ta càng nghĩ càng bực bội, không nhịn được dùng linh thức chửi rủa:

“Con xà yêu này thật xảo quyệt! Không trách được hai trăm năm trước chưởng môn phải phong ấn nó ở đây. Nếu thả nó ra, không biết sẽ gây hại đến bao nhiêu người.”

Tần Sóc nghĩ đến yêu cầu của vòng một Đại hội Tiên môn là lấy được quả tim rắn. Tuy chàng không rõ quả tim rắn đó để làm gì, nhưng trong lòng có linh cảm rằng việc này chắc chắn có liên quan đến sư tôn của mình. Nếu không, một người từng chọn phong ấn thay vì gϊếŧ yêu thú như sư tôn, làm sao lại đồng ý để Ô Kim trưởng lão chọn rừng Cuồng Thú làm nơi tổ chức vòng tuyển chọn?

Hay đây là hành động tự ý của Ô Kim trưởng lão mà chưa được sư tôn đồng ý?

Dẫu sao, sư tôn vẫn đang bế quan, mọi việc lớn nhỏ đều do Ô Kim trưởng lão quản lý. Những nghi vấn này, e rằng chỉ khi sư tôn xuất quan mới có thể giải đáp.

“Xem ra Đại hội Tiên môn lần này yêu cầu trừ khử xà yêu, cũng là vì lợi ích của thiên hạ.”

Kim Vị Ly hiếm hoi đồng tình với Phong Hy, tạm gác lại hiềm khích cá nhân, nghiêm túc phân tích:

“Nhưng xà yêu này giỏi chiến đấu trong sương mù. Mỗi khi sương nổi lên thì thân hình biến mất, sương tan thì dấu vết cũng chẳng còn. Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa, đừng nói lấy được tim rắn, ngay cả tìm nó cũng là việc cực kỳ khó khăn.”

Tần Sóc hiểu ý, gật đầu đáp:

“Chỉ với sức của ba người chúng ta, e rằng không đủ đối phó. Tốt nhất là tìm thêm người hỗ trợ. Nếu kịp thời gian, có lẽ còn có thể cứu được những đệ tử vẫn chưa tỉnh lại.”

Tuy nhiên, Phong Hy lại không hề lạc quan với kế hoạch này, lạnh lùng chêm vào một câu:

“Nói thì dễ, giờ đến ra ngoài còn không ra được, kính truyền âm cũng mất rồi, mọi người định liên lạc với người bên ngoài kiểu gì đây?”

Nghe vậy, Kim Vị Ly như nhớ ra điều gì, hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc kính truyền âm được bảo quản cẩn thận, nhướng mày đắc ý:

“Thế nào, ta đã nói ngươi cũng chỉ giỏi nói mỉa thôi mà.”

Tần Sóc nhìn gương mặt đen như than của Phong Hy, vội kéo Kim Vị Ly lại. Y vừa định nói để họ đừng cãi vã vào lúc này thì bất ngờ, hang động rung chuyển dữ dội. Tiếng nước nhỏ giọt ngày càng lớn, những viên đá nhỏ từ trên đầu rơi xuống, kèm theo đó là mùi tanh nồng nặc lan từ sâu bên trong.

“Chuyện gì vậy?”

Biến cố bất ngờ khiến mọi người không kịp phản ứng. Họ còn chưa kịp dùng kính truyền âm để liên lạc thì ngọn đuốc hai bên đường lần lượt tắt ngấm, ánh sáng càng lúc càng yếu. Không biết ai trong bóng tối đã hét lên:

“Chạy mau!”

Tiếng bước chân vang dội trong hang động hẹp và lạnh lẽo, phá tan bầu không khí yên lặng.

Luồng khí ẩm lạnh từ phía sau dần áp sát. Tần Sóc không biết dự cảm mạnh mẽ trong lòng mình là gì, nhưng y biết rằng điều đó vô cùng nguy hiểm. Trong bóng tối, y mò mẫm tiến về phía trước, nhịp tim đập liên hồi, mỗi lúc một nhanh.

Chạy được một đoạn, Tần Sóc bất ngờ vấp phải thứ gì đó. Y loạng choạng, lúc suýt ngã thì có một bàn tay đỡ lấy y. Bàn tay ấy lạnh như băng.

Y không thể nhìn rõ người kia là ai, theo bản năng định nói lời cảm ơn, nhưng chưa kịp mở miệng, một cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo bất ngờ lướt qua dái tai y.

Cái chạm ấy khiến Tần Sóc nổi da gà, toàn thân đông cứng. Trong khoảnh khắc nỗi sợ lan khắp cơ thể, một giọng cười lạ lẫm, khó phân biệt nam nữ, lạnh lẽo vang lên ngay bên tai y, như một cơn gió rét thấu xương:

“Không hổ danh là đồ đệ của Hi Minh, mùi vị thật sự rất tuyệt…”