Kim Vị Ly thầm bĩu môi trong lòng: “Sao mà có chuyện hắn ta không đạp thêm một cú chứ? Loại người này chắc chắn là kiểu vong ân bội nghĩa.”
Dù nghĩ vậy, hắn vẫn không nói ra. Hắn lặng lẽ bước theo Tần Sóc, khẽ nhích lại gần để đi song song, thử kéo nhẹ góc áo y, hy vọng có thể nắm tay y.
Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào, từ phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân như gió. Một người cứng rắn chen vào giữa, đẩy Kim Vị Ly ra. Kẻ vừa đến không ai khác chính là Phong Hy.
Hắn ta thản nhiên chiếm vị trí bên cạnh Tần Sóc, còn cố ý liếc Kim Vị Ly với ánh mắt đắc ý, nói:
“Xung quanh chẳng có ai, nếu sư huynh không nỡ rời xa ta, thì ta đành phải đi cùng hai người vậy.”
Tần Sóc nhìn thấy Phong Hy tiến lại gần, tuy hơi ngạc nhiên nhưng chàng nhanh chóng giữ bình tĩnh, dùng giọng điệu thân thiết đáp lại:
“Phong sư đệ muốn đồng hành, tất nhiên là tốt rồi.”
“Ta biết mà, sư huynh luôn yêu thương ta.” Phong Hy cố tình chen vào giữa hai người, không cho Kim Vị Ly tiến lại gần. Mỗi lần Kim Vị Ly muốn vượt lên, hắn ta đều chặn lại không để thả ra khe hở nào, thậm chí còn cố tình kéo dài giọng:
“Tình cảm đồng môn hai trăm năm, người ngoài sao mà sánh được…”
“Ngươi––”
Kim Vị Ly định phản ứng, nhưng ngay lúc đó, âm thanh “Xì xì” bất ngờ vang lên, dường như phát ra từ ngã rẽ bên phải. Hắn lập tức cảnh giác, những ngọn đuốc trên vách đá lay động không ngừng, bóng tối đổ dài, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Cả ba người đồng loạt im lặng, nín thở, nhìn về hướng phát ra âm thanh. Họ chỉ dám thả lỏng khi bóng dáng trên vách đá dần biến mất và tiếng “Xì xì” xa dần.
Thấy tình hình như vậy, Tần Sóc ra hiệu cho họ đi theo sau mình, cẩn thận tiến về phía ngã rẽ khác. Kim Vị Ly buộc phải nín giận, bước cạnh Phong Hy. Thỉnh thoảng, hắn liếc sang đối phương, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Lối đi quanh co khúc khuỷu, con đường họ đi lúc này hẹp hơn và ẩm ướt hơn so với trước. Gấu áo của họ gần như chạm vào những ngọn đuốc trên tường, tiếng nước nhỏ giọt ngày càng dày đặc. Những vệt nước thấm qua kẽ đá chảy xuống, tích tụ lại thành các vũng ở góc đường. Càng tiến sâu vào trong, hơi lạnh càng thấm vào xương.
Khi Tần Sóc đi đến cuối con đường, y phát hiện trước mặt lại là một ngã rẽ. Y quay đầu hỏi Kim Vị Ly:
“Khi theo vào đây, đệ có đánh dấu gì không?”
Kim Vị Ly ngẩn người. Hắn vốn định nói rằng mình có thể dựa vào khứu giác để tìm đường, nhưng nghĩ lại, hắn cúi đầu tỏ ra ngượng ngùng:
“Ta chỉ lần theo mùi hương của huynh mà vào được đây, nhưng khi ra ngoài thì… hình như không hiệu quả nữa.”
Phong Hy đứng bên cạnh bật cười mỉa mai:
“Hóa ra Kim công tử của Thiên Nguyên Cung danh tiếng lẫy lừng là thế mà ngay cả đánh dấu đường cũng không biết cơ à?”
“Ai nói ta không biết đánh dấu chứ!” Kim Vị Ly như bị giẫm phải đuôi, hắn xù lông: “Dù sao ta cũng giỏi hơn ngươi đấy! Đúng là mang cái họ Phong, ngoài miệng lưỡi chua ngoa thì chẳng làm được gì cả!”
“Ngươi có gan thì nói lại lần nữa xem!”
“Nói thì nói!”
Hai người cãi qua cãi lại, khiến đầu Tần Sóc đau nhức. Y vội lên tiếng ngăn lại:
“Đủ rồi, đừng cãi nữa. Lớn tiếng như vậy sẽ bị phát hiện mất. Tập trung nghĩ cách thoát ra trước đã.”
Phong Hy và Kim Vị Ly liếc mắt nhìn nhau, tuy không cam lòng nhưng vẫn miễn cưỡng dừng lại, bắt đầu dùng linh thức trao đổi thông tin.
“Ta không biết nhiều về nơi này.” Phong Hy truyền âm trước: “Ban đầu ta đi từ lối vào bên trái ở rìa ngoài rừng. Sau đó, màn sương dày đặc bốc lên, yêu thú hiện hình, các đồng môn đi cùng đều hoảng loạn chạy sâu vào trong. Tiếng hét thảm vang lên khắp nơi, ta nghĩ chắc đã có không ít người gặp nạn.”
Hắn ta mím môi, liếc nhìn Tần Sóc, rồi tiếp tục:
“Khi chạy đến một khu rừng rậm có ánh sáng, ta và vài đồng môn gặp nhóm người của Thiên Nguyên Cung. Họ nói đã tìm được lối vào đầm sâu và ngỏ ý muốn hợp tác lấy được tim rắn. Lúc đó, sương mù chỉ lờ mờ, không đủ che tầm mắt, nên chúng ta đồng ý đi cùng đến một cửa hang. Nhưng chưa đi được bao xa, đám đệ tử đó bỗng nhiên biến mất. Sau đó, sương mù tràn tới, mọi người đều mất đi ý thức. Khi tỉnh lại thì đã bị trói ở đây.”
Tần Sóc chăm chú lắng nghe, thầm suy đoán liệu có phải sương mù có tác dụng gây ảo giác, khiến người ta không phân biệt được thật giả. Y dùng linh thức hỏi lại:
“Đệ có nhìn rõ mặt nhóm đệ tử Thiên Nguyên Cung đó không?”
Phong Hy lắc đầu:
“Không rõ, nhưng y phục của họ đúng là của Thiên Nguyên Cung.”
Nghe vậy, trong lòng Tần Sóc đã có suy đoán. Y ngẩng đầu nhìn Phong Hy, nói:
“Có lẽ bọn họ không phải đệ tử Thiên Nguyên Cung, thậm chí không phải con người, mà chỉ là ảo giác do thứ gì đó trong sương tạo ra để dẫn dụ mọi người đến.”