Chương 44: Cứu hắn

Tần Sóc hơi khựng lại, vô thức nhìn Kim Vị Ly. Chàng vốn nghĩ đối phương không biết gì về tình cảnh của mình, chỉ tình cờ đến để cùng lập đội phá vây. Hóa ra, từ đầu đến cuối, Kim Vị Ly đều biết rõ mọi chuyện, chỉ là chưa từng nhắc đến.

“Nhắc đến chuyện lạnh nhạt…”

Phong Hy liếc nhìn Tần Sóc, thấy y vẫn chú ý đến Kim Vị Ly, thì mím môi, tiếp tục dùng linh thức tạo áp lực:

“Chẳng lẽ Kim công tử không muốn biết tại sao trong ngày Đại hội Tiên môn, những người khác đều tránh sư huynh như tránh tà ư?”

Câu truyền âm này như một cú đánh mạnh giáng thẳng vào lòng Tần Sóc, khiến y chấn động. Tất nhiên y nhớ rõ lý do mình phải đeo Khóa Tiên Châm, cũng biết chuyện này nếu lan ra ngoài sẽ không dễ nghe. Nếu Kim Vị Ly biết được sự thật, hắn sẽ nghĩ thế nào?

Trong lúc lòng y rối bời, Kim Vị Ly chậm rãi siết chặt tay y, như để trấn an.

“Ở Thiên Nguyên Cung, có tin tức nào mà ta không nghe được chứ? Chưa nói chuyện ở Tàng Khí Các còn chưa điều tra rõ ràng, dù chuyện đó thật sự là do Tần huynh làm, ta cũng tin chắc trong đó có ẩn tình, chẳng cần ngươi ba hoa cho ta nghe.”

Mãi đến lúc này, Tần Sóc mới nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Kim Vị Ly, nhận ra lý do vì sao trước kia y lại bất chấp dư luận để kết giao với hắn.

Đó là vì, bất kể xảy ra chuyện gì, Kim Vị Ly vẫn luôn đứng về phía y, từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi.

Cảm giác ấm áp đến muộn hòa tan trong lòng, nhưng đồng thời cũng khiến y dâng lên một chút chua xót.

Nhìn gương mặt của Kim Vị Ly, không hiểu sao Tần Sóc lại cảm thấy sợ hãi. Y luôn có cảm giác rằng người như hắn không nên xuất hiện bên cạnh mình, giống như một ảo ảnh, giống như một cơn gió mà chỉ cần y vươn tay ra là sẽ tan biến.

Không phải không tin, chỉ là không dám tin.

Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Tần Sóc buông tay Kim Vị Ly ra, ngẩng đầu nói:

“Đưa dao găm cho ta.”

Tuy Kim Vị Ly không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa dao găm cho y.

Tần Sóc nắm lấy con dao, thử cảm nhận độ nặng của nó, rồi quay người về phía Phong Hy đang bị trói trên tảng đá, từng bước tiến lại gần.

“Huynh định làm gì?”

Phong Hy lập tức cảm thấy bất an, theo phản xạ nhặt lấy thanh kiếm bên cạnh, chuẩn bị ra tay. Nhưng hắn ta không ngờ lại nghe thấy âm thanh dây xích bị cắt đứt. Khi hắn ta nhìn lại, Tần Sóc đã chặt đứt toàn bộ dây xích trên cổ chân hắn ta.

Truyền âm nhẹ nhàng vang lên trong đầu Phong Hy:

“Phong sư đệ à, ta biết đệ vẫn còn có thành kiến với ta, nhưng điều đó không quan trọng.”

“Quan trọng là, bất kể đệ nghĩ thế nào về ta, ta vẫn là sư huynh của đệ.”

Chữ cuối cùng rơi xuống, như gõ một vết nứt lan rộng trên lớp băng dày cứng.

Cho đến khi mùi hương của Mật Hợp Hoa tan biến, Phong Hy mới bừng tỉnh, nhìn bóng lưng Tần Sóc rời đi mà ngẩn người.

Cùng lúc đó, trong đầu hắn ta lại vang lên giọng nói lạnh lùng của hệ thống:

“Nhắc nhở: Độ hảo cảm của mục tiêu công lược đã tăng.”

“Độ hảo cảm hiện tại của Tần Sóc đối với ngươi là: 35.”

Tần Sóc đưa lại dao găm cho Kim Vị Ly đang đợi ở cửa hang, ánh mắt ra hiệu rằng có thể rời đi. Kim Vị Ly bĩu môi, vẻ mặt tỏ ra không hài lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo sau chàng.

Hai người một trước một sau tiến về phía lối ra. Ánh sáng từ các ngọn đuốc trên vách đá bị làn gió thoảng qua làm chao đảo, khiến con đường hang động dài hẹp càng thêm u ám. Chốc chốc lại có tiếng nước nhỏ giọt vọng bên tai, làm không khí trở nên rợn người hơn.

“Tần huynh này.”

Im lặng một lúc, Kim Vị Ly cuối cùng cũng không nhịn được, dùng linh thức hỏi:

“Tại sao huynh lại cứu hắn ta chứ? Rõ ràng kẻ đó không có ý tốt.”

Tần Sóc tỏ vẻ không hề ngạc nhiên, chỉ mỉm cười nhìn hắn:

“Cứu hắn ta cũng là cứu chính chúng ta. Tạm chưa tính đến chuyện nếu hắn ta thực sự chết ở đây thì hậu quả sẽ thế nào. Giả sử hắn ta và các đệ tử khác may mắn sống sót, chuyện này mà truyền ra ngoài, chúng ta chắc chắn sẽ bị xem là có lỗi, khó tránh khỏi trách nhiệm.”

Dường như Kim Vị Ly hiểu ra điều gì, vừa đi vừa đáp trong đầu:

“Ý huynh là, cứu hắn ta rồi thì những đệ tử khác sống chết thế nào cũng không liên quan đến chúng ta, mà là do hắn ta tự chịu trách nhiệm à?”

“Không chỉ vậy.”

Tần Sóc đã hiểu lời dặn của hồ ly về việc cần giữ bình tĩnh để suy nghĩ thấu đáo. Y nhận ra, có những lúc không thể chỉ nhìn từ góc độ của bản thân, mà phải cân nhắc lâu dài hơn.

“Không ai đảm bảo mọi chuyện sẽ luôn suôn sẻ. Giây phút này là chúng ta có lựa chọn, giây phút sau có thể là hắn ta có lựa chọn. Ta không mong hắn ta trả ơn mình, nhưng ít nhất cũng không muốn đến lúc gặp khó khăn lại bị hắn ta đạp thêm một cú.”