Kim Vị Ly cúi đầu chăm chú dùng linh khí trong dao găm cắt dây xích. Nói đến đây, vẻ mặt hắn hiện lên chút tự trách:
“May mà la bàn trên người ta không bị mất. Nhờ đó, sau khi sương mù tan đi, ta có thể lần theo dấu vết để tìm đến đây. Trên đường đi, ta chỉ biết cầu trời, mong huynh bình an vô sự. Giờ xem ra, ông trời đúng là thương ta thật đấy.”
Sợi xích đầu tiên rơi xuống đất, phát ra tiếng động nhỏ, khiến Phong Hy ở phía bên kia tảng đá giật mình.
“Sư tôn của ta nói chuyến này nhất định sẽ gặp tai kiếp, may sao ta chẳng buồn để tâm. Nếu ta không đến, chẳng biết bao giờ mới gặp lại huynh.”
Kim Vị Ly ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Tần Sóc. Trên gương mặt hắn là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Con dao trong tay tiếp tục lia xuống, cắt đứt từng sợi dây xích, trả lại sự tự do hoàn toàn cho Tần Sóc.
Mọi chuyện giống như ngày trước.
Tần Sóc nhìn vào cổ tay bị dây xích siết để lại vết hằn, rồi lại ngước lên đối diện ánh mắt đầy chân thành của Kim Vị Ly, trong lòng chợt dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Sư đệ thân thiết từ nhỏ lại oán hận y thấu xương, trong khi một đệ tử Thiên Nguyên Cung mới quen chưa đến nửa năm lại không ngại hiểm nguy để cứu y.
Trước đó, thậm chí y còn nghi ngờ mục đích của Kim Vị Ly.
Nói không hổ thẹn chắc chắn là không thể. Nhưng khi Tần Sóc định dùng linh thức để truyền âm cảm ơn, một tiếng hừ lạnh bất chợt vang lên, phá vỡ không khí giữa hai người.
Chỉ nghe tiếng sợi dây xích vang lên những âm thanh lanh lảnh. Phong Hy, người từ nãy đến giờ im lặng, bước ra từ phía sau tảng đá. Ánh mắt hắn ta nhìn từ dưới lên trên, thu hết mọi hành động vừa rồi của họ vào mắt, giọng lạnh lùng:
“Sư huynh vừa nói ta là người quan trọng nhất trong lòng huynh mà, thế sao đã định theo người ngoài rời đi rồi?”
Đúng lúc này, từ lối vào bỗng vang lên tiếng “Xì xì” kéo dài, ánh lửa cũng bắt đầu dao động.
Không khí căng thẳng khiến cả ba người cùng nín thở, nhìn về phía phát ra âm thanh. Phải đến khi bóng dáng trên tường dần rời đi, họ mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Kim Vị Ly trừng mắt nhìn Phong Hy, cả hai trông rõ ràng không hợp nhau. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, họ đã bắt đầu mỉa mai lẫn nhau qua truyền âm.
“Đệ tử của Ô Kim trưởng lão mà lại như thế này sao? Sao không gào to thêm chút vào, tốt nhất gọi hết bọn chúng đến bắt cả mẻ chúng ta đi.”
“Con thứ của Kim gia nom ra cũng chẳng cao quý hơn được bao nhiêu nhỉ. Ta nghe nói mẫu thân ngươi chỉ là một nữ nhân phàm trần, kẻ mang dòng máu không thuần khiết như ngươi thì có tư cách gì để lên mặt dạy đời ta chứ?”
Nhắc đến mẫu thân, sắc mặt Kim Vị Ly lập tức thay đổi. Hắn siết chặt con dao găm trong tay, ánh mắt nhìn Phong Hy như muốn ăn tươi nuốt sống. Tuy nhiên, vì tình thế hiện tại, hắn đành nhịn xuống, quay đầu không thèm quan tâm nữa.
Tần Sóc nắm lấy tay Kim Vị Ly, định nói vài lời an ủi, nhưng lại bị đối phương nắm chặt tay ngược lại. Giọng nói kiên định vang lên bên tai y:
“Ta không sao đâu Tần huynh ạ. Ta chẳng thèm quan tâm đến những lời người khác nói.”
Phong Hy hừ lạnh một tiếng:
“Giả vờ cao thượng.”
Kim Vị Ly không thèm liếc mắt nhìn hắn ta, chỉ quay sang Tần Sóc, nói:
“Tần huynh mau cầm Huyền Quang Kiếm theo. Chúng ta đi ngay lập tức, không cần quan tâm đến những người này. Cứ để họ ở lại, sống chết tự lo.”
Nói rồi, hắn lấy Huyền Quang Kiếm đang bị khóa trên tảng đá xuống, đưa cho Tần Sóc. Trước khi rời đi, hắn còn cố tình đá một viên đá nhỏ bên cạnh Phong Hy, khiến bụi bay đầy mặt hắn, làm Phong Hy ho sặc sụa mấy tiếng.
Tần Sóc nhìn những đệ tử đang hôn mê bất tỉnh trong hang động, hiểu rằng dù muốn cứu, y cũng không thể mang theo nhiều người trong tình huống này. Còn về Phong Hy, đồng môn của y…
Y nghĩ mình không thể quyết định vội vàng. Dù sao, trên người Phong Hy vẫn còn nhiều điểm đáng nghi.
“Sư huynh à, huynh định thấy chết mà không cứu sao?”
Phong Hy vừa ngừng ho là truyền âm cho Tần Sóc ngay, nhưng bị Kim Vị Ly chặn lại, không chút nể nang đáp trả:
“Không phải huynh ấy thấy chết mà không cứu, mà là ta không muốn cứu ngươi, cũng không muốn cứu bất kỳ ai ngoài huynh ấy.”
Nghe vậy, Phong Hy không tức giận, trái lại bật cười, truyền âm đáp:
“Quả nhiên, người của Kim gia chỉ biết ích kỷ trục lợi về mình nhỉ.”
Kim Vị Ly chẳng buồn để ý, ngẩng cao đầu nhìn hắn ta từ trên xuống, giọng điệu khinh miệt:
“Ích kỷ thì sao? Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ làm anh hùng lấy lòng thiên hạ. Còn các ngươi, đệ tử Vô Tình Tông, ngoài mặt thì tôn kính đại sư huynh này, nhưng sau lưng lại giở đủ trò. Khiến cho Tần huynh phải chịu cảnh lạnh nhạt trong Đại hội Tiên môn, nói đến cùng, ai mới là kẻ ích kỷ thực sự đây?”