“Thực ra, đôi khi ta cũng nhớ lại một vài hình ảnh vụn vặt, nhưng tất cả đều liên quan đến đệ.”
Phong Hy sửng sốt:
“Liên quan đến ta sao?”
“Đúng vậy…” Tần Sóc hạ giọng, nói khẽ: “Ngoài đệ ra, ta không thể nhớ được điều gì về những người khác. Nghĩ lại, có lẽ là vì trong quá khứ, ấn tượng của đệ trong lòng ta sâu sắc nhất.”
Những lời này khiến gương mặt Phong Hy đỏ bừng, nhưng hắn ta vẫn không thể tin:
“Làm sao có thể chứ, trước đây huynh đâu có nói như vậy!”
“Có lúc, ta sẽ mơ thấy những ngày đầu nhập môn. Khi đó, đệ và ta hẵng còn nhỏ, chúng ta cùng ăn cùng ngủ dưới một mái nhà, tình cảm còn tốt hơn bất cứ ai.”
Tần Sóc chống cằm, hồi tưởng:
“Dù sau này ta chuyển đến ngủ ở tẩm điện của sư tôn, đệ cũng không vì thế mà xa cách với ta. Ngày ngày đến tìm, cùng ta tu luyện, cùng xuống núi, cùng trừ yêu. Cứ thế mà trải qua hơn hai trăm năm.”
Y dựa vào những cảnh tượng trong mơ và những ký ức vụn vặt thu thập được để ghép lại toàn cảnh. Thấy Phong Hy phía sau tảng đá cúi đầu im lặng, y bèn thêm dầu vào lửa:
“Dù là quá khứ hay hiện tại, đệ vẫn luôn là người quan trọng nhất trong lòng ta. Chúng ta quen biết lâu nhất, tình cảm sâu sắc nhất, những người khác không thể sánh bằng.”
Phong Hy lén liếc y một cái, dường như vẫn còn nghi ngờ, bất chợt hắn ta hỏi:
“Vậy còn tiểu sư đệ và Trường Tuyệt Thượng Tôn thì sao?”
Câu hỏi này khiến lòng Tần Sóc thoáng giật mình, nhưng y nhanh chóng trấn tĩnh, đáp:
“Nói cho cùng, tiểu sư đệ chỉ tiếp xúc với ta hai năm trước khi nhập môn, khi đó đệ ấy còn quá nhỏ. Nếu không phải có sư đệ nhắc đến, ta cũng chẳng nhớ nổi. Còn về Vãn Trần… nghĩ cho kĩ thì, có chăng cũng chỉ là phút bồng bột. Người thực sự gắn bó với ta hơn hai trăm năm, chỉ có đệ thôi, Phong sư đệ à.”
Dường như bị khơi gợi lại ký ức nào đó, Phong Hy cúi đầu, hơi thở nặng nề hơn, giọng nói ngày càng nhỏ:
“Lại đang gạt ta nữa. Nếu huynh thực sự coi ta là người quan trọng nhất… nếu huynh… xem trọng ta đến thế, tại sao khi đó lại ra tay làm ta bị thương…”
Ánh mắt hắn ta đầy oán hận, những lời phía sau nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy:
“Rõ ràng ta đã định ở lại…”
Tần Sóc bắt được một manh mối từ câu nói của hắn ta. Y đoán rằng trên người Phong Hy có thể cất giấu điều mà y đang tìm kiếm, và lời của hắn ta có liên hệ với những gì hồ ly từng nói. Nếu người mà y làm bị thương trước khi mất trí nhớ thực sự là Phong Hy, có lẽ y có thể dùng đầu mối này để tìm ra sự thật của đêm đó.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Phong Hy là người đa nghi. Tiếp cận hắn ta một cách bình thường sẽ không thu được thông tin nào hữu ích, và nếu hắn ta phát hiện y biết được điều gì đó, sự việc sẽ trở nên phức tạp hơn.
Muốn điều tra thêm, y cần phải khiến Phong Hy xóa bỏ nghi ngờ trong một thời gian ngắn.
Và lúc này chính là cơ hội tốt nhất.
Tần Sóc hạ quyết tâm, định hỏi tiếp đến cùng, nhưng chưa kịp mở miệng thì sau lưng y vang lên tiếng động rất khẽ. Chưa kịp phản ứng, y đã bị một bàn tay từ phía sau bịt chặt miệng và mũi.
Chàng còn chưa kịp vùng vẫy, bên tai đã nghe thấy một tiếng “Suỵt” rất nhẹ.
Khi bàn tay ấy buông ra, Tần Sóc quay đầu lại theo bản năng thì chạm phải ánh mắt mèo màu hổ phách quen thuộc.
“Tần huynh, đừng sợ.”
Kim Vị Ly ấn nhẹ lên vai y, hắn ra hiệu giữ im lặng, đồng thời truyền âm vang lên trong đầu y:
“Ta đến để đưa huynh ra ngoài.”
Ngay khi nhìn thấy Kim Vị Ly, trái tim đang treo lơ lửng của Tần Sóc cuối cùng cũng được thả lỏng. Y theo bản năng định hỏi hắn trốn thoát kiểu gì, nhưng vừa mở miệng đã bị Kim Vị Ly bịt lại lần nữa.
Bên trong hang động sâu thẳm, lạnh lẽo thấu xương. Ánh sáng từ ngọn đuốc chiếu lên bóng của hai người. Kim Vị Ly nháy mắt ra hiệu cho Tần Sóc, sau đó chỉ về phía tảng đá bên phải, tiếp tục dùng linh thức truyền âm:
“Thuộc hạ của xà yêu đang tuần tra gần đây. Ta phải phục kích rất lâu mới theo được vào đấy. Đợi chúng đi khỏi rồi hãy nói.”
Lời này nhắc nhở Tần Sóc, chàng cảnh giác nhìn về phía lối ra. Quả nhiên, bóng đuôi rắn thoáng qua trên tường. Rõ ràng đây chính là địa bàn của xà yêu Linh U, chỉ là không hiểu vì sao cái gọi là đầm sâu lại biến thành hang động.
Chờ đến khi bóng dáng ở lối ra không còn xuất hiện, Kim Vị Ly lấy từ ngực ra một con dao găm khảm ngọc, cẩn thận cắt dây xích trên tay Tần Sóc. Hắn vừa làm vừa dùng linh thức giải thích:
“Khi màn sương kia dâng lên, chiếc áo Hoa Kim mà sư tôn tặng ta đã phát huy tác dụng, chiếc áo đó hoá thành kết giới bảo vệ ta nên ta không bị ảnh hưởng.”
“Ta vốn định cứu huynh, nhưng màn sương ngày càng lớn, càng dày đặc. Từ trong sương vươn ra một cái đuôi rắn, cuốn lấy huynh, kéo huynh vào bên trong.”