Chương 40: Linh U xuất hiện?

“Ưm… A…”

Tần Sóc cố lắc đầu thật mạnh để tỉnh táo lại. Cơ thể y đau nhức dữ dội, phải mất một lúc mới lấy lại ý thức. Lúc này, y mới nhận ra tay chân mình bị trói chặt vào một tảng đá.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mái tóc lòa xòa bết vào hai bên má. Vì sự ảnh hưởng của khóa Tiên Châm, đan điền không thể vận hành linh lực, y cũng không rõ tình huống hiện tại ra sao.

Đúng lúc y đang bối rối, chợt có tiếng động lạ vang lên từ phía sau, giống như tiếng đá lăn.

Tần Sóc quay đầu lại, bất ngờ phát hiện không chỉ có mình y bị trói ở đây mà còn có vài đệ tử khác cũng tham gia tuyển chọn nữa. Tiếng động đến từ phía tảng đá lớn bên phải, nhưng thân hình phía sau bị che khuất, không nhìn rõ là ai.

Nhìn quanh, Tần Sóc thấy các đệ tử khác đều đang chìm trong mộng cảnh, không thể tỉnh lại. Y lập tức nhớ đến làn sương mù mình hít phải trước khi ngất đi. Không ngoài dự đoán, chắc chắn Kim Vị Ly cũng đã bị bắt đến đây.

Trong rừng Cuồng Thú, yêu quái có thể dùng sương mù để mê hoặc tu sĩ, ngoài rắn yêu Linh U – mục tiêu của vòng tuyển chọn đầu tiên thì còn ai khác đâu?

Phải chăng đáy vực này chính là nơi gần đầm sâu nhất?

Tần Sóc không thể chắc chắn. Hiện tại, y không cách nào thoát khỏi xiềng xích trên người, chỉ có thể tìm cách xác định vị trí của Kim Vị Ly trước.

Không gian trong hang vô cùng tĩnh lặng, đến cả tiếng nước nhỏ xuống đá cũng nghe rõ mồn một. Tần Sóc không dám hành động hấp tấp, sau khi quan sát một lượt mà vẫn không thấy bóng dáng Kim Vị Ly, chỉ còn biết hy vọng người sau tảng đá bên phải là hắn. Y cẩn thận cất tiếng gọi:

“Kim sư đệ ơi?”

Từ phía tảng đá phát ra tiếng ma sát, dường như người ở đó cũng đã tỉnh.

Nhưng ngay khi Tần Sóc định gọi thêm lần nữa, người bước ra lại là một đồng môn lâu ngày không gặp – Phong Hy.

“Đại sư huynh à?”

Trông Phong Hy có vẻ ngạc nhiên. Tình trạng của hắn ta khá hơn Tần Sóc một chút, chỉ bị trói chân nên có thể thò người ra khỏi tảng đá. Hắn ta nói với Tần Sóc:

“Sao huynh lại ở đây? Đáng ra huynh phải ngã…”

Lời đang nói bỗng ngưng bặt, như thể hắn ta nhận ra điều gì đó, vội vàng chuyển chủ đề:

“Dù sao thì cũng đã thế này, nói gì cũng vô ích. Tất cả là do cái gã họ Mạc, đệ tử của Thiên Nguyên Cung kia. Hắn ta nằng nặc muốn đi qua hang động này, ai ngờ được bọn họ đi trước thì không sao, còn chúng ta lại bị mắc kẹt ở đây…”

Tâm trạng Tần Sóc lúc này thật phức tạp. Y không rõ việc gặp lại đồng môn trong hoàn cảnh này là tốt hay xấu. Y biết rõ Phong Hy và những “người làm nhiệm vụ” mà mình từng nghe được tiếng lòng là cùng một phe. Nhưng xét tình thế hiện tại, dù không tình nguyện, y vẫn phải đợi đến khi thoát được mới tính chuyện lật mặt.

Hiện tại, vì lợi ích chung tạm thời, y buộc phải tiếp tục diễn vở “sư huynh sư đệ thân thiết” với Phong Hy.

“Ta cũng không ngờ lại thành ra thế này. Nhưng gặp được Phong sư đệ ở đây thì thật là may mắn…” Tần Sóc thở dài, cố gắng khiến giọng điệu mình thật hoàn hảo, thấp giọng nói:

“Ban đầu, ta đã nghĩ mình sẽ chết một mình ở đây. Nhưng khi thấy đệ, ta lại cảm thấy còn hy vọng. Ít nhất, chúng ta phải sống sót rời khỏi đây cùng nhau.”

Phong Hy thoáng ngẩn người. Kẻ vốn quen chỉ trích không kiêng nể như hắn ta, giờ đây lại trở nên lúng túng, ấp úng:

“Cái gì chứ… Huynh, huynh nói vậy đột ngột quá.”

Tần Sóc gượng cười:

“Dù trước đây chúng ta từng có hiểu lầm, nhưng ta nghĩ, đệ và ta quen biết nhau từ lúc nhập môn, có hơn hai trăm năm đồng hành, quãng thời gian đó với đệ dài hơn bất cứ ai. Ta có thể không tin mọi người, nhưng không thể không tin đệ.”

Phong Hy rụt lại sau tảng đá, như thể không dám đối mặt với y. Giọng hắn ta trầm hẳn đi:

“Hơn hai trăm năm giao tình thì sao chứ? Quá khứ và hiện tại, vốn dĩ không thể gộp làm một.”

“Phong sư đệ này, ta muốn hỏi đệ một chuyện.”

Trong lòng Tần Sóc bất chợt dâng lên một suy đoán, y nghĩ mình cần làm rõ ngay lúc này.

“Chuyện gì?”

“Dù ta đã quên đi rất nhiều chuyện, nhưng ta vẫn là ta của hai trăm năm trước.” Đôi mắt Tần Sóc ánh lên trong ánh lửa, y chăm chú nhìn về phía bên kia tảng đá, nói rõ ràng từng câu từng chữ:“Thế còn, Phong sư đệ à…”

“Đệ có còn là đệ của hai trăm năm trước không?”