Chương 4: Ngươi muốn biết chuyện quá khứ không?

Cuối cùng, thanh âm nhẹ tựa gió thoảng buông lại hai chữ "Tái ngộ", khiến tâm thần Tần Sóc không khỏi chao đảo. Chợt nhớ tới lời dặn dò của Tống Vãn Trần trước lúc rời đi rằng tuyệt đối không được dính dáng đến Hồ tộc, y bèn đem chiếc quạt cất kỹ vào ngăn tủ kín nhất. Sau đó, y gọi Tiểu Đinh vào thu dọn bát thuốc còn dở rồi trở về giường tịnh dưỡng.

Ban ngày ở Vô Tình Tông luôn dài đằng đẵng. Chốn dưỡng thương của Tần Sóc tuy cách nơi ở của bọn Phong sư đệ không xa, nhưng do được sư tôn đích thân hạ kết giới bảo vệ, chỉ những đệ tử đạt tới Kim Đan kỳ trở lên mới có thể nán lại đôi ba canh giờ. Những kẻ khác muốn thăm hỏi chỉ có thể mượn giấy bút để truyền tin.

Thuở mới tỉnh lại, nơi này còn đôi phần náo nhiệt. Những gương mặt xa lạ ra vào tấp nập, ai nấy đều trưng ra nụ cười niềm nở, cố hết sức lấy lòng y như thể chiếm được thiện cảm của y thì sẽ vớ được món hời lớn vậy. Thế nhưng dạo gần đây, đám sư huynh đệ ấy đột nhiên vắng bóng, có lẽ đều đang bận rộn chuẩn bị cho Đại hội Tiên môn. Hồ Tâm Cư nhờ thế mà trở nên tĩnh mịch hơn hẳn.

Các môn phái lớn bấy giờ, vì muốn đệ tử nhà mình giành được vòng nguyệt quế tại đại hội, đã đặc cách mở ra những linh mạch vốn bị phong ấn, liên tục ban phát kỳ trân dị bảo cùng linh đan diệu dược trong nửa tháng cuối cùng. Duy chỉ có Vô Tình Tông là ngoại lệ, họ gần như dốc sạch nửa phần lực lượng chỉ để chăm lo cho một đệ tử trọng thương mất trí như y, đến tận lúc này vẫn chưa định ra danh sách tham dự chính thức, sự ưu ái quả thực lộ liễu quá mức.

Chẳng biết có phải vì lẽ đó hay không mà ánh mắt của đám đồng môn tới thăm đều vương chút phức tạp. Mỗi khi ngẫm lại, Tần Sóc đều thấy có điểm bất thường, song lại chẳng tìm ra manh mối, bởi lẽ bọn họ chưa từng công khai bày tỏ sự bất mãn, sao có thể để lộ sơ hở cho y nắm bắt?

Vài ngày trước, khi người tới thăm còn đông, y còn bắt gặp đôi chút dị trạng. Nhưng kể từ ngày y bộc bạch tâm tư với Bạch Dục, số người ghé qua cứ thưa thớt dần, ngay cả những phong thư giải khuây cũng biệt vô tăm tích, khiến y không còn đầu mối nào để suy luận.

Thương thế của y hồi phục với tốc độ kinh người, đến mức ngay cả Tuân trưởng lão — kẻ vốn đã quá quen với việc bắt mạch cho hàng nghìn bệnh nhân — cũng phải thốt lên kinh ngạc. Ông bảo rằng nếu tiến triển tốt, chỉ ba năm ngày nữa là y có thể đi lại bình thường, thậm chí nếu may mắn còn kịp tham gia Đại hội Tiên môn.

Song với Tần Sóc, đó chẳng phải điều y quan tâm. Thứ khiến y bứt rứt hơn cả chính là việc bị cầm chân tại Hồ Tâm Cư quá mức nhàm chán. Quẩn quanh cả ngày chỉ có uống thuốc rồi lại đi ngủ, cuộc sống tẻ nhạt này y đã sớm ngán tận cổ rồi.

Cho đến một đêm nọ, tiếng mèo kêu quen thuộc lại vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch trong căn phòng.

Ánh trăng nhợt nhạt hắt xuống một góc giường, gió nhẹ lướt qua khiến bóng hoa trong bình đung đưa nhè nhẹ trên mặt đất, dần dà hiện ra bóng dáng một con hồ ly lướt qua. Chiếc đuôi to lớn xòe thành chín nhánh, phong thái tao nhã tựa như bước ra từ cổ họa.

Cùng lúc đó, trong không khí vang lên một giọng nói đầy khıêυ khí©h:

"Giờ này vẫn chưa yên giấc, Tần tu sĩ đang đợi ta sao?"

Tần Sóc giật mình kinh hãi, vừa định ngồi dậy gọi người thì một luồng gió mang theo hương thơm lạ đã áp sát trước mặt. Cổ tay y bất ngờ bị ghìm chặt xuống giường, không sao nhúc nhích nổi. Đôi mắt hồ ly trong bóng tối tỏa sáng lấp lánh, nheo lại đầy vẻ đe dọa. Thanh âm trầm thấp vang lên, mang theo ý vị uy hϊếp:

"Mới vài ngày không gặp, sao ngươi lại trở nên chẳng ngoan ngoãn thế này? Có phải khúc gỗ đáng ghét kia đã thầm thĩ điều gì với ngươi rồi không?"

Yêu lực của đối phương quá đỗi cường đại, sức ép ấy khiến Tần Sóc nghẹt thở, hoàn toàn không có lấy một kẽ hở để kết ấn thủ pháp. Cực chẳng đã, y đành từ bỏ việc kháng cự, cố gắng hít một hơi sâu để trấn định tâm thần, rồi bình thản đáp:

"Ta không biết ngươi đang nói đến ai cả."

Câu trả lời ấy khiến Liên Chiêu bật cười đầy giễu cợt:

"Ngươi muốn quên ai thì quên, nhưng tuyệt đối không thể quên được hắn... Tống Vãn Trần chính là bảo vật mà trước khi mất trí nhớ ngươi đã đặt trên đầu quả tim. Vì muốn có được hắn, trước đây ngươi đã nhúng tay hại không biết bao nhiêu người đâu."

Nghe đến đó, Tần Sóc nhận ra có điều chẳng lành. Chẳng lẽ con hồ ly tên Liên Chiêu này thực sự thấu tỏ quá khứ của y? Mặc kệ lời dặn dò của Tống Vãn Trần trước đó, y vội vàng gặng hỏi:

"Ngươi... ngươi thực sự biết những chuyện trước kia của ta sao?"

"Điều đó còn tùy vào việc Tần tu sĩ có thực lòng muốn biết hay không."

Liên Chiêu khẽ cười, từ từ cúi thấp người xuống. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở giao hòa. Ánh mắt nóng bỏng của hắn như muốn thiêu đốt cả gian phòng, tiếng thì thầm rót vào tai Tần Sóc:

"Chỉ cần ngươi muốn, Liên Chiêu ta sẽ không giấu giếm nửa lời, kể lại cho ngươi không sót một chữ…"