Chương 39: Thân thể thì nóng, nhưng trái tim lại lạnh lẽo

Cơ thể Tần Sóc như bị ngọn lửa thiêu đốt, nhưng ý thức lại mắc kẹt khiến y không cách nào cử động. Những âm thanh bên tai cứ văng vẳng gọi tên y. Trong cơn mê man, y không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.

“Sư huynh ơi…”

Mồ hôi ẩm nóng đã có người giúp y lau đi. Đôi mắt Tần Sóc không thể mở ra, nhưng giọng nói kia vẫn tiếp tục vang lên, còn thế giới xung quanh thì chao đảo không ngừng.

“Ta nhớ huynh…”

Giờ phút này y tựa như một con thuyền nhỏ trôi dạt giữa sóng nước biển cả dập dềnh, con thuyền cũng dập dềnh theo. Tần Sóc muốn nắm bắt gì đó, nhưng lại chẳng giữ được thứ gì. Cổ họng y khô khốc, không thốt nổi thành lời. Y muốn vùng vẫy, nhưng cổ tay đã bị ai đó ghìm chặt. Hơi thở của người kia phả vào tai, tiếng gọi “sư huynh” lặp đi lặp lại, khiến lòng y như bị khuấy động.

Cơn đau đột ngột dâng trào, nhịp điệu ngày càng mãnh liệt, hòa vào những mảnh ký ức chôn sâu trong tâm trí.

“Ta thật sự, thật sự rất nhớ huynh…”

Tiếng chuông gió khe khẽ vang lên, dọc theo hành lang dài, âm thanh lan tỏa. Bên hồ sen lúc hoàng hôn, hai bóng người ngả nghiêng, hương rượu vờn quanh, y phục xộc xệch. Hình ảnh chập chờn, lúc mờ lúc tỏ.

Tần Sóc không rõ mình đang đứng trong ký ức đó hay chỉ là một vị khách qua đường. Y cố mở mắt, nhưng chỉ lờ mờ thấy được chiếc chuông gió đong đưa trên cao qua khe hở nhỏ. Nó mờ nhạt, như đã thuộc về một thời rất xa xôi, mang theo âm vang tựa tiếng nhắc nhở từ quá khứ.

Nhưng y không tài nào nhớ ra được.

Những đóa sen lay động theo làn nước, tạo nên từng đợt gợn sóng. Ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ, nhưng lại bị cú nhảy cuối cùng của một con cá phá tan, sâu thẳm, kéo dài…

Cảnh vật dần chìm vào bóng tối, cho đến khi tiếng chuông gió một lần nữa vang lên. Hoàng hôn chuyển thành màn đêm, hơi men cũng tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng vô tận trên hành lang, cùng bóng dáng cô độc chẳng bao giờ ngoảnh đầu lại.

Trong cơn mơ màng, Tần Sóc như hòa vào ký ức đó, tựa hồ đang đứng trong giấc mộng. Y nhìn thấy tiểu sư đệ ôm chặt lấy “mình” từ phía sau, siết chặt đến mức như đang cầu xin, hắn ta thỏ thẻ:

“Sư huynh, hãy quên Tống Vãn Trần đi, có được không?”

Đầu của Bạch Dục tựa vào lưng y, không nhìn rõ nét mặt hắn ta, nhưng giọng nói vang lên tha thiết hoài mong:

“Ta không còn để tâm chuyện trước kia nữa… Ta cũng có thể đối xử rất tốt với huynh mà. Hắn ta chết rồi, không bao giờ quay lại nữa. Ở đây, chỉ còn ta và huynh thôi…”

Rất lâu sau, bóng dáng kia mới cất lời:

“Dục nhi à… không, nên gọi là Bạch sư đệ mới phải. Ta sẽ không chạm vào rượu nữa. Tất cả chuyện này… chỉ là ngoài ý muốn thôi,đệ đừng bận tâm.”

Tần Sóc nhìn thấy “mình” cầm kiếm đứng dậy, ánh chiều tà bao phủ lấy y. Giọng điệu như tự nói với chính mình:

“Dù sao cũng phải đợi. Mười năm hay một trăm năm thì có gì khác biệt chứ?”

Tiếng chuông gió vang lên theo từng bước chân đi xa, để lại những lời nói có thể khắc sâu trong lòng người nghe suốt đời.

“Sư đệ à, chuyện dưới đáy vực, xin đệ hãy quên hết đi.”

Đến khi chuông gió ngừng lắc lư, ánh sáng vàng nhạt vẫn còn chiếu xuống bóng dáng màu xanh bên hành lang, đứng lặng rất lâu mà không rời đi.

Từ lúc mặt trời lặn cho đến khi màn đêm buông xuống, ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên hồ sen, những gợn sóng làm mờ nhòe bóng dáng trong nước.

“Sư huynh…”

Bạch Dục nhìn thấy Tần Sóc đứng bên hồ, khẽ nói với đóa hoa sen:

“Dù sao thì huynh cũng đã bỏ mặc ta nhiều lần.”

Hắn ta cúi xuống, nhẹ nhàng mơn trớn từng cánh hoa, thì thầm như tự nói với mình:

“Rõ ràng ta đã rất để tâm đến huynh mà…”

Ngay giây tiếp theo, cánh hoa bị hắn ta lạnh lùng bứt xuống, linh hỏa trong lòng bàn tay thiêu rụi nó thành tro bụi:

“Tại sao huynh quyết phải ép ta phải làm đến mức này?”

Khi lớp bụi tro rơi xuống mặt nước, ngọn lửa bùng lên xuyên qua bóng tối. Tiếng rung mạnh mẽ vang lên, những tầng sương mù dần bị xé toạc. Tần Sóc choàng tỉnh khỏi giấc mơ, khó nhọc mở mắt.

Thế nhưng, trước mắt không phải là hành lang dưới ánh chiều tà trong mộng, cũng chẳng phải hang động y hôn mê trước đó, mà là một nơi sâu thẳm âm u. Bốn bề hang động cắm đầy đuốc, ánh lửa lập lòe nhưng vẫn mang đến cảm giác lạnh lẽo đến rợn người.