Ban đầu Tần Sóc hơi sững sờ, đến khi nhìn rõ dáng vẻ của Kim Vị Ly mới xác nhận đây không phải là giấc mơ. Theo bản năng, y đưa tay chạm vào mặt mình thì phát hiện đúng là ướt thật, y vội vàng dùng tay áo lau đi, cố làm ra vẻ bình tĩnh giải thích:
“Không có gì, chỉ là nằm mơ thôi.”
Nói xong, y như nhận ra điều gì đó, bèn nhìn về phía Kim Vị Ly chẳng biết đã đến đây từ lúc nào:
“Sao đệ tìm được ta?”
Kim Vị Ly trước mắt giờ đây trông khác hẳn với dáng vẻ rực rỡ khi còn chưa lạc nhau. Y phục của hắn dính đầy bụi bặm, khuôn mặt lấm lem, chỉ còn lại đôi mắt mèo màu hổ phách là vẫn sáng lấp lánh, chớp chớp nhìn y. Không biết hắn đã tìm kiếm bao lâu dưới vực sâu mà thành ra bộ dạng này.
Dáng vẻ chật vật ấy lại khiến hắn trông đáng yêu đến lạ.
Kim Vị Ly nở nụ cười rạng rỡ, có phần tự hào, chỉ vào mũi mình:
“Nhờ cả vào cái mũi này của ta đấy nhé! Khứu giác của ta đã nhạy hơn người khác từ thuở mới sinh rồi, bất kể là mùi gì, chỉ cần ngửi qua một lần là nhớ mãi, dù xa thế nào cũng có thể tìm ra!”
Tần Sóc không nhịn được mà khẽ cười, nghĩ thầm: “Có khác gì mũi mấy chú cún đâu?”
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng y không nói ra. Nào ngờ Kim Vị Ly lại như nhìn thấu ý nghĩ của y, hắn cố tình ghé sát lại hỏi:
“Có phải huynh đang nghĩ là mũi ta giống mũi chó lắm không?”
Y thoáng chột dạ, định mở miệng phủ nhận, nhưng Kim Vị Ly đã cười lớn, cắt ngang lời y:
“Huynh muốn thì cứ nói thôi, dù sao nửa năm trước huynh cũng từng nói như vậy mà, ta không bận tâm đâu, ta sẽ coi đó là lời khen huynh dành cho ta!”
Nhắc đến nửa năm trước, những mảnh ký ức rời rạc bỗng lóe lên trong đầu Tần Sóc. Dưới ánh chiều tà, một thiếu niên mặc áo vàng tính tình ngay thẳng cứ lẽo đẽo theo sau lưng y, vừa đi vừa lắc lư, như đang bước trên cầu độc mộc, thiếu niên ấy kéo dài giọng:
“Tần huynh ơi.”
“Tần huynh hỡi?”
Hồi ức và thực tại giao thoa, giọng của Kim Vị Ly vang lên ngay trước mắt, nhưng trong ánh mắt tò mò của hắn, Tần Sóc vẫn thấy nụ cười rạng rỡ trong ký ức.
“Đợi ta với…”
“Huynh làm sao thế?”
Tỉnh táo lại, Tần Sóc lắc đầu, ánh mắt nhìn Kim Vị Ly trước mặt đã có thêm phần quen thuộc, y không nhịn được mỉm cười:
“Ta vừa nhớ ra một số chuyện, nhưng không chắc có phải về đệ hay không.”
Kim Vị Ly tràn đầy hy vọng hỏi:
“Huynh nhớ ra ta là ai rồi sao?”
“Cũng không hẳn…” Tần Sóc nghĩ một chút, quyết định giấu đi. Y không dám mạo hiểm trong tình huống này, dù đối phương có thể là bạn của mình trong quá khứ.
Nhưng khi thấy ánh mắt thất vọng của Kim Vị Ly, lòng y lại mềm nhũn, khẽ nói:
“Tuy vậy, ta có ấn tượng với tên của đệ đấy.”
“Thật sao?” Kim Vị Ly phấn khởi trở lại ngay, hắn hào hứng nói:
“Vậy chắc huynh cũng nhớ lời hứa với ta nửa năm trước chứ?”
Lời này khiến Tần Sóc ngẩn người, y theo phản xạ hỏi:
“Chuyện gì cơ?”
Kim Vị Ly vốn đang thản nhiên, giờ đây lại ngượng chín mặt, vành tai như bị thứ gì đó nung đỏ. Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt y, lí nhí:
“Không có gì, đến khi nào huynh nhớ ra thì nói sau…”
Thấy vậy, Tần Sóc cũng không tiện hỏi thêm. Y vô thức nhìn quanh, phát hiện trời đã tờ mờ sáng, còn con hồ ly đó đã mất bóng khỏi hang động này từ lâu. Mọi chuyện xảy ra đêm qua như một giấc mộng phù du, khiến người ta không phân biệt được thật giả.
Sau khi rơi xuống vực, có quá nhiều chuyện cần y phải đoán, phải nghĩ.
May mà Kim Vị Ly thông minh, có thể dựa vào khứu giác để tìm thấy y. Nếu không, khoảng thời gian hai ngày còn lại trước vòng đấu đầu tiên sẽ bị lãng phí chỉ để tìm người, thật không đáng.
Đột nhiên, Tần Sóc nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi:
“Bạch Dục đâu? Khi xuống đây, đệ có thấy đệ ấy không?”
Kim Vị Ly lắc đầu:
“Sương độc ở khu rừng ngoài kéo dài đến tận đêm khuya cơ. Yêu thú bên trong không hiện hình, không thấy cũng không bắt được. Các đệ tử tham gia đều không dám mạo hiểm, chạy loạn rồi bị tản ra. Có đến ba bốn người bị yêu thú trong rừng ăn thịt đến xương cũng không còn. Ta nghĩ, nếu hắn ta không trốn cùng những người khác, thì e lành ít dữ nhiều rồi.”
Tần Sóc lộ vẻ lo lắng. Y và Bạch Dục quen biết từ nhỏ, đã có giao tình nhiều năm, nói không để tâm là không đúng:
“Về tư chất, Bạch sư đệ cũng được xem là nhân tài xuất chúng của tông môn. Chỉ là nghe nói tay phải của đệ ấy bị thương. Kiếm tu mà bị thương tay thì…”
“Người như hắn ta, có chết cũng không tiếc.” Mỗi lần Kim Vị Ly nhắc đến Bạch Dục lại dùng giọng điệu cay nghiệt như vậy. Nói đến đây, hắn còn hừ một tiếng:
“Đỡ phải giữ lại một kẻ mưu mô hại người khắp nơi như hắn ta.”
Tần Sóc cảm thấy kỳ lạ trước thái độ này. Rõ ràng trước đây hai người họ chưa từng gặp nhau, tại sao Kim Vị Ly lại tỏ ra như quen biết Bạch Dục thế?
“Đệ thân thiết với đệ ấy lắm sao? Cứ như đã quen nhau từ lâu lắm rồi?”
“Ai thèm thân với hắn ta chứ!” Kim Vị Ly nghe vậy thì xù lông:
“Chỉ là có mấy lần trao đổi thư từ thôi. Mà lần nào cũng bị hắn ta trả lại nữa chứ! Hắn ta còn nói gì mà huynh đã có hôn ước với Trường Tuyệt Phong nên không tiện nhận thư của người ngoài. Ta mà là người ngoài sao? Rõ ràng ta với huynh là…”
Nói đến đây, hắn chợt khựng lại, như nhận ra điều không nên nói, chỉ lầm bầm nhỏ giọng:
“Dù sao thì ta cũng ghét hắn chết đi được.”
Tần Sóc biết rõ mối quan hệ giữa Vô Tình Tông và Thiên Nguyên Cung không tốt, nhưng cũng không đến mức cấm các đệ tử hai bên giao lưu. Mà họ còn lấy lý do có hôn ước để trả thư thì lại càng lạ lùng hơn. Theo lẽ thường, nếu muốn trả lại thư, phải để vị hôn phu của y, Tống Vãn Trần, tự mình giải thích. Sao lại đến lượt Bạch Dục thay mặt rồi?
Càng nghĩ, Tần Sóc càng cảm thấy kỳ quặc. Lẽ nào hành động trả thư của Bạch Dục là do Tống Vãn Trần ngầm chỉ thị? Chẳng lẽ hai người họ vốn đã có liên hệ từ trước, chỉ là y không hề hay biết?
“Tần huynh ơi.”
Kim Vị Ly thấy Tần Sóc không nói gì, hắn bỗng nhớ ra điều gì đó:
“Sao tự nhiên huynh lại bị ngã khỏi vách đá thế? Lúc ta ngửi thấy mùi của huynh, trong lòng ta còn giật thót một cái, phải tìm rất lâu mới thấy huynh ở trong hang động này. Lúc bị tách ra, huynh đã phải gặp yêu thú đúng không?”
Câu nói này gõ một hồi chuông cảnh tỉnh Tần Sóc. Y đã có một câu trả lời trong lòng, nhưng chưa thể chắc chắn. Chỉ khi có bằng chứng xác thực, y mới có thể khẳng định được. Để an toàn, y quyết định làm mờ đi sự thật:
“Ta men theo một con đường nhỏ vắng vẻ, có lẽ vì chạy quá vội nên bất cẩn ngã xuống. Nhưng giờ không sao rồi.”
“Ngã xuống á?”
Kim Vị Ly giật mình, hắn vội vàng chạy lại kiểm tra, hai tay nâng mặt Tần Sóc, nhìn trái nhìn phải, lo lắng hỏi:
“Sao huynh không nói sớm chứ, ngã chỗ nào rồi, có đau lắm không? Ta có mang theo thuốc, bây giờ uống còn kịp không?”
Nói rồi, hắn bắt đầu lục lọi túi trữ vật, lấy ra từng lọ đan dược, đặt đầy dưới đất. Vừa tìm vừa lẩm bẩm:
“Kim đan, kim đan… lạ thật, kim đan mà sư tôn cho ta để ở đâu rồi nhỉ…”
Tần Sóc nhìn dáng vẻ luống cuống của hắn, y chợt cảm thấy buồn cười, giải thích lại:
“Không sao, đệ xem ta bây giờ có chỗ nào bị thương đâu, ta đã khỏi hẳn từ lâu rồi.”
“Khỏe rồi cũng phải uống!” Kim Vị Ly không ngẩng đầu, vẫn ngồi xổm trên đất lục tìm đan dược, giọng đầy nghiêm túc:
“Huynh không biết đâu, viên kim đan đó là ta phải năn nỉ sư tôn rất lâu mới lấy được đấy. Thuốc đó vốn dành cho tu sĩ độ kiếp kỳ, có thể chống đỡ một lần thiên kiếp. Ta giữ lại là để cho huynh. Nhưng rõ ràng trước đây để ở đây mà, sao giờ lại không thấy rồi…”
Hắn cứ lục lọi mãi trong đống đan dược, nhưng vẫn không tìm được. Đến mức mồ hôi túa ra trên trán, hiển nhiên viên kim đan ấy vô cùng quý giá.
Tần Sóc cũng cúi xuống tìm giúp, nhưng cả hai lục soát khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng viên kim đan đâu. Một dự cảm không lành trỗi dậy trong lòng họ.
Khả năng cao viên kim đan đó đã bị mất.
Sau khi từ bỏ việc tìm kiếm, Kim Vị Ly bỗng nhận ra điều gì đó. Hắn siết chặt nắm tay, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng:
“Ta nhớ rồi, đêm qua, trước khi bị tản ra, có một đệ tử va phải ta.”
Nói đến đây, hắn quay sang nhìn Tần Sóc, như thể đã xác định được thủ phạm.
“Mùi trên người hắn ta rất giống với mùi của Bạch Dục.”