Chương 3: Cửu Vĩ Hồ

Tần Sóc dâng lên lòng cảnh giác cao độ. Y thực sự chẳng thể nhớ nổi nam nhân trước mặt là ai, nhưng cảm nhận được yêu lực trên người đối phương thâm hậu bất phàm, nhất thời không dám khinh suất. Y lùi lại hai bước, tay vịn nạng, tay kia tựa vào cánh cửa, thử dò xét:

"Chúng ta... từng gặp nhau sao?"

Kẻ kia nghe xong như thể vừa nghe được chuyện gì nực cười lắm. Chiếc quạt trong tay xoay một vòng điệu nghệ rồi thu gọn vào ống tay áo, hắn nhướng mày cười:

"Ồ... Ngươi thực sự không nhớ ta sao?"

Những lời tương tự thế này Tần Sóc nghe đến phát chán từ khi tỉnh lại. Y chăm chú quan sát phục sức của đối phương, quả thực thấy có vài phần quen mắt, nhưng rốt cuộc đã gặp ở đâu thì tâm trí vẫn là một khoảng trắng xóa. Thật kỳ lạ, Vô Tình Tông vốn có hộ sơn trận pháp trấn giữ, nếu là yêu ma tà đạo, lý ra không đời nào lọt qua nổi sơn môn. Vậy mà người này lại có thể vượt qua tầng tầng giám sát nghiêm ngặt, ung dung xuất hiện tại trung tâm tông môn — nơi đình giữa hồ này. Điều đó chứng tỏ bản lĩnh của hắn tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Nhưng nếu không phải yêu vật, tại sao khí tức lại mang theo yêu khí đậm đặc đến thế?

Nhất thời y chưa thể lý giải, nhưng khi nhìn thấy miếng ngọc bội treo bên hông đối phương, y cuối cùng cũng đoán định được thân phận, ngẩng đầu hỏi:

"Ngươi thuộc tộc Cửu Vĩ Thanh Khâu?"

"Nhãn quang không tệ." Nam nhân kia lại cười, đôi mày đẹp tựa họa đồ. Nụ cười ấy tựa như nghìn vạn đóa đào hoa cùng lúc nở rộ, mang phong thái diễm lệ tuyệt mỹ, hoàn toàn khác biệt với vẻ cao nhã, thoát tục của Tống Vãn Trần — người vốn được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Trường Tuyệt. Hai người họ mỗi người một vẻ, như mây chiều sánh với trăng sáng, đều có sức mê hoặc khiến lòng người khó quên. Thế nhưng, người này ngoài dung mạo xuất chúng, còn mang theo mị lực thiên bẩm của tộc Cửu Vĩ, khiến kẻ đối diện khó lòng dời mắt.

Hắn đưa quạt ra làm lễ, động tác xem chừng khiêm nhường nhưng vẫn không giấu nổi ý vị trêu chọc:

"Tiểu tiên Liên Chiêu ở Thanh Khâu, mạo muội đến bái phỏng Tần tu sĩ, chẳng hay có được chăng?"

Bị vẻ đẹp lộng lẫy ấy làm cho lóa mắt, Tần Sóc vội tự bấm vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo, lo sợ mình trúng phải mị thuật. Y cố ép mình không nhìn vào đối phương, giọng điệu trở nên lãnh đạm:

"Đừng cố làm thân với ta. Ngươi không phải người trong tông môn, tại sao lại lẻn được vào đây?"

Liên Chiêu khẽ thở dài, làm ra vẻ sầu muộn u oán:

"Tần sư huynh đúng là người mau quên, ngay cả tiểu tiên đây cũng không nhận ra, thật uổng công ngày nào ta cũng lén đến thăm huynh, ai ngờ tất cả đều đổ sông đổ biển..."

Những lời này khiến Tần Sóc chợt bừng tỉnh. Hóa ra mấy hôm trước, dù cửa sổ đã được đóng kỹ nhưng sáng sớm hôm sau vẫn luôn có một khe hở nhỏ. Ngay cả tiếng mèo kêu thê thiết mỗi đêm dường như cũng chẳng hề đơn giản...

Dường như thấu thị được tâm tư của y, Liên Chiêu cố ý tiến sát lại gần, xoáy sâu ánh mắt vào y, giọng nói trầm bổng đầy mê hoặc:

"Nếu đã có lòng, sợ gì không vào được chứ?"

Mái tóc đỏ rực được buộc cao bằng dải lụa ánh kim, thoảng qua vai mang theo hương trầm vương vấn. Đôi mắt xanh biếc như nước hồ lấp lánh trước mặt khiến thần trí Tần Sóc chợt mơ hồ. Trong tâm thức y, tiếng chuông quen thuộc bỗng vang lên thanh mảnh.

Đinh linh...

"Kỳ thực, kẻ mà ngươi nên tin tưởng nhất không phải là bọn họ."

Đinh linh...

"Những kẻ đó chỉ muốn đẩy ngươi vào chỗ chết mà thôi."

Đinh linh...

"Hãy để ta đưa ngươi rời khỏi nơi này, Tần tu sĩ."

Tiếng chuông cuối cùng tan biến, Liên Chiêu càng ép sát Tần Sóc, lời nói dụ hoặc không ngừng rót vào tai:

"Vô Tình Tông này sớm đã loạn từ lâu. Đám người ngươi gọi là sư huynh sư đệ kia, thực chất chỉ là một lũ điên rồ muốn thay trời đổi mệnh mà thôi..."

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa dứt lời, định đưa tay chạm vào thắt lưng Tần Sóc, bàn tay ấy lại bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bật ra.

Khí tức quỷ dị bao trùm căn phòng tức khắc tan biến. Sắc mặt Liên Chiêu đại biến, ánh mắt trầm xuống nhìn vết bỏng trên đầu ngón tay mình, nghiến răng thốt lên:

"Lại là hắn..."

Thần trí Tần Sóc bỗng chốc tỉnh táo, y hoàn toàn không nhớ được chuyện gì vừa xảy ra. Định mở miệng hỏi thì tiếng bước chân cùng giọng nói của Tiểu Đinh đã vang lên ngoài cửa:

"Tần sư huynh, huynh đã uống thuốc xong chưa? Đệ vào lấy bát nhé."

"Chưa đâu, ta..." Y chưa kịp nói hết câu thì cảm thấy một cơn gió lướt qua, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất. Quay đầu lại, Liên Chiêu đã biến mất không tăm hơi. Nhìn về hướng cửa sổ, y chỉ kịp thấy một chiếc đuôi hồ ly đỏ rực lướt qua, chói mắt như chính chủ nhân của nó vậy.

Vài sợi lông tơ đỏ rực còn vương lại trong không trung, từ từ rơi xuống mặt đất ngay cạnh chiếc quạt xếp bằng bạch ngọc mạ vàng bị bỏ lại.

Tần Sóc chống nạng quỳ xuống, nhặt chiếc quạt lên ngắm nghía. Trong đầu y bất chợt vang lên tiếng truyền linh thức của Liên Chiêu lưu lại trên quạt, đầy vẻ cợt nhả:

"Chút quà mọn, mong huynh đừng chê."