Chương 2: Đại hội tiên môn

"Bảo là thân thiết thì cũng chẳng đến mức đó, chẳng qua là thói quen buột miệng mà gọi vậy thôi."

Theo lời Tiểu Đinh, Tống Vãn Trần vì có trọng trách nên không thể nán lại lâu. Các sư huynh đệ trong tông môn thi thoảng ghé thăm cũng vậy, ai nấy đều tất bật chuẩn bị cho Đại hội Tiên môn diễn ra sau một tháng nữa, chẳng mấy kẻ có tâm trí lo liệu cho y.

Tần Sóc thấy chuyện này cũng thường tình. Từ khi hay biết thân phận của mình, y thầm nghĩ bản thân thực quá đỗi may mắn. Những đồng môn tới thăm đều bảo rằng trước khi gặp nạn, y vốn là vị đại sư huynh được kính trọng nhất tông môn. Ngoại trừ tính khí có phần cao ngạo, khó chiều, thì mọi thứ khác đều thập toàn thập mỹ. Về dung mạo, tuy không sánh được với vẻ tuyệt sắc thoát tục của Tống Vãn Trần, nhưng y cũng thuộc hàng tuấn tú, phong lưu xuất chúng. Về tư chất, y là một trong những thiên tài đứng đầu môn phái, chỉ trong vòng trăm năm đã đột phá kỳ Nguyên Anh – điều mà thế gian hiếm kẻ làm được.

Tuy vậy, chẳng hiểu sao mỗi khi nhắc đến chuyện tu hành, Tiểu Đinh lại tỏ vẻ né tránh, chỉ ấp úng rằng sau trận trọng thương ấy, tu vi của y đã sụt giảm nghiêm trọng, khó lòng được như xưa. Nhưng Tiểu Đinh cũng lờ mờ ám chỉ rằng, trước khi xảy ra biến cố, y vốn đã có ý định ghi danh tham gia Đại hội Tiên môn.

Vừa nghĩ đến Đại hội Tiên môn, đầu Tần Sóc bỗng đau nhói như kim châm. Y cảm giác như mình sắp chạm tay vào một mảnh ký ức nào đó, nhưng chúng chỉ là những hình ảnh vụn vỡ thoáng hiện rồi lại tan biến vào hư vô.

"Đại hội Tiên môn sao..."

Tần Sóc lẩm bẩm, như vừa sực nhớ ra điều gì, bất chợt ngẩng đầu hỏi:

"Mấy hôm trước Phong sư đệ có nói một tháng nữa sẽ khai hội, còn dặn ta phải tịnh dưỡng cho tốt, chẳng lẽ là muốn ta tham gia sao?"

Bạch Dục vốn đang giữ vẻ mặt tươi cười, nghe vậy bỗng biến sắc, hắn hạ thấp giọng hỏi:

"Sao sư huynh đột nhiên lại nhắc tới chuyện này? Có phải huynh đã nhớ lại được gì rồi không?"

"Chẳng có gì, chỉ là thấy bọn họ ai nấy đều nhắc đi nhắc lại, cứ như đang thúc giục ta làm chuyện gì đó vậy..." Tần Sóc khẽ mím môi, trong lòng cũng dâng lên một nỗi hoài nghi. Đám sư huynh đệ đều bảo y là người được muôn người kính trọng, mà thực tế có vẻ là vậy thật. Chỉ trong nửa tháng mất trí nhớ, gian phòng dưỡng thương này đã đón không dưới vài chục lượt người tới thăm hỏi.

Thế nhưng, trong số những đệ tử nội môn ấy, y chẳng thấy lấy một nụ cười nào là thực tâm cả. Đôi khi, Tần Sóc còn bắt gặp những ánh mắt tràn đầy sự thù địch, tựa hồ kẻ mà họ đang nhìn không phải vị đại sư huynh kính yêu, mà là một đại nghịch đồ của tông môn. Đó là cái nhìn của kẻ bề trên nhìn xuống kẻ thấp kém. Dù vẻ mặt ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhưng vẫn không thoát khỏi nhãn lực của y.

"Bọn họ kính trọng huynh còn không kịp, sao dám làm chuyện phạm thượng?"

Nghe Tần Sóc giãi bày, Bạch Dục đứng bật dậy. Ánh mắt hắn liếc nhanh qua một bóng người vừa sượt qua ngoài cửa sổ, theo sau là tiếng chim kinh hãi vỗ cánh bay đi. Hắn khẽ thở dài, rồi quay đầu nở một nụ cười dịu dàng, trấn an Tần Sóc:

"Sư huynh cứ yên tâm, chuyện này ta nhất định ghi nhớ, tuyệt đối không để bọn họ tái phạm đâu."

Dứt lời, thấy bát thuốc trên bàn độ ấm đã vừa đủ, Bạch Dục bưng tới bên giường cho Tần Sóc rồi chuẩn bị cáo từ. Trước khi rời khỏi phòng, hắn còn nhẹ nhàng dặn dò thêm:

"Nếu có kẻ nào nói lời bất kính, sư huynh nhất định đừng để tâm, chỉ cần bảo lại với ta là được."

Tần Sóc không hiểu thâm ý trong lời nói ấy, nhưng vì mọi thứ hiện giờ đều quá đỗi xa lạ, y chỉ nghĩ là hắn đang quan tâm mình nên không nói gì thêm. Đợi đến khi cửa phòng khép lại, tiếng bước chân xa dần, y mới đặt bát thuốc xuống, lén vịn cây nạng xuống giường, muốn ra ngoài xem thử tình hình.

Y vốn chỉ muốn xác nhận nơi này có phải chốn cư ngụ năm xưa của mình không, nhưng vừa ra tới cửa đã nghe thấy tiếng người thầm thì trò chuyện. Tuy nhiên, âm thanh vọng lại từ phía xa nên nghe không rõ thực hư.

Tần Sóc ghé tai vào cánh cửa để nghe ngóng. Hình như Bạch Dục vẫn chưa đi xa, hắn đang nói chuyện cùng Tiểu Đinh. Y định cố lắng nghe thêm chút nữa thì bất chợt, từ phía cửa sổ sau lưng vang lên tiếng huýt sáo đầy khıêυ khí©h.

Tần Sóc lập tức cảnh giác quay đầu, chỉ thấy một thiếu niên với mái tóc đỏ rực búi cao, y phục hoa lệ rực rỡ, đang lười biếng tựa mình vào khung cửa sổ, chậm rãi cất lời:

"Chào Tần tu sĩ, chẳng hay ngươi còn nhớ ta không?"

"Ta nghe Bạch Dục nói mấy ngày nay ngươi hay suy nghĩ vẩn vơ, đêm không ngon giấc. Giờ xem ra cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm nhỉ."

Vị công tử tóc đỏ hoa phục ấy nhảy phắt từ cửa sổ vào trong, dáng vẻ đầy vẻ ngạo nghễ, dung mạo cực kỳ xuất chúng, nhưng trên người lại ẩn hiện một luồng yêu khí khó lường. Đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại, hắn cầm chiếc quạt xếp bằng bạch ngọc xoay tròn, đi quanh Tần Sóc một vòng, vừa nhìn vừa chậc lưỡi cảm thán:

"Ôi chao, mấy ngày không gặp mà đã hồi phục nhanh đến thế này, thật không uổng công ta lặn lội về tộc xin viên Ngọc Tủy Đan về cho ngươi."