Chương 1: Bạch Dục

"Ngày ngươi cướp đoạt cuộc đời của tiểu sư đệ, ngươi có từng nghĩ nhân quả tuần hoàn, chẳng chừa một ai?"

"Nếu không phải vì còn chút giá trị, cái mạng hèn này của ngươi sớm đã chẳng giữ nổi rồi!"

Tần Sóc bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm lưng. Nắng sớm đã chan hòa khắp gian phòng, ngoài song cửa thi thoảng vọng lại tiếng chim hót líu lo. Giữa sân, mấy đệ tử ngoại môn đang lúi húi quét dọn lá rụng. So với cảnh tượng thảm khốc trong mộng cảnh, thực tại này quả thực xứng với bốn chữ "thanh bình yên ả".

Y gắng gượng ngồi dậy, không nén nổi một tiếng rên khẽ. Toàn thân đau nhức như bị cối đá nghiền qua, tình trạng này đã kéo dài hơn mười ngày. Y biết đây là di chứng của trọng thương dẫn đến mất đi ký ức, cũng không phải chuyện gì quá nghiêm trọng.

Đúng lúc Tần Sóc định với lấy cây nạng bên giường để tự xuống uống nước, cửa phòng bất chợt bị đẩy ra. Như thể tâm linh tương thông, giọng nói ngọt tựa mật đường của tiểu sư đệ đã vang lên từ ngoài cửa: "Kìa Tần sư huynh, đệ đã dặn rồi mà, huynh thương thế còn nặng, tuyệt đối không được tự ý xuống giường."

Vị tiểu sư đệ ấy bưng mâm dược thiện bước vào, y phục màu thiên thanh của đệ tử nội môn càng tôn lên khí chất thanh nhã, ấm áp. Khi tiến lại gần, dáng vẻ ấy tựa hồ đóa sen mới nở, đôi mắt cong cong theo nụ cười càng thêm phần rạng rỡ. Tần Sóc ngẩn người nhìn, đến khi hoàn hồn bỗng cảm thấy chột dạ, chẳng hiểu sao trước đây mình lại nỡ đối xử tệ bạc với một người lương thiện, chân thành đến nhường này.

Theo lời những sư huynh đệ tới thăm, trước khi mất trí nhớ, y đối xử với vị sư đệ họ Bạch này chẳng tử tế gì cho cam. Những chuyện gây sự, bắt nạt chỉ là cỏn con, thường xuyên nhất là cậy quyền cậy thế để gây khó dễ cho người ta. Quen biết bốn năm, y đã biến Bạch sư đệ thành trò tiêu khiển suốt ba năm trời. Nếu là kẻ khác chắc chắn đã sớm đoạn tuyệt quan hệ, vậy mà người này vẫn không nề hà, tận tâm chăm sóc khi y gặp nạn.

Ai nhìn vào cũng phải thầm khen một câu: Quả là tấm lòng bồ tát.

Dù Tần Sóc chẳng nhớ nổi lấy một mảnh ký ức về quá khứ hay về người tên Bạch Dục này, nhưng trước sự "lấy đức báo oán" của hắn, y không khỏi nảy sinh lòng hổ thẹn. Y thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, chỉ biết cười gượng, buông lời đùa cợt để hóa giải sự ngượng ngùng: "Cứ hễ ta định xuống giường là đệ lại xuất hiện, không biết nên nói là hai ta tâm đầu ý hợp, hay là đệ đã đặt tai mắt lên người ta rồi nữa."

Bạch Dục dường như bị chọc cười, hắn đặt bát thuốc xuống, thuận tay kéo lại góc chăn cho y. Động tác tự nhiên đến mức khiến người ta chẳng mảy may nghi hoặc. Khi tiến lại sát gần, giọng nói của hắn nhẹ bẫng như tiếng chuông gió dưới mái hiên, nhưng rơi vào tai Tần Sóc lại mang theo một tầng ý vị thâm trầm khó đoán: "Nhỡ đâu... đệ đặt thứ gì đó lên người huynh thật thì sao?"

Tần Sóc bỗng cảm thấy như có hàng ngàn con kiến bò qua, từng đợt tê rần chạy dọc sống lưng. Nhìn đôi mắt cong cong như trăng non của hắn, y chỉ có thể tự trấn an rằng đó là lời nói đùa, bèn lúng túng đáp: "Sư đệ lại đùa rồi, sao mà đệ có thể..."

"Hửm? Hình như có mùi thơm gì đó."

Ánh sáng trước mặt bất chợt bị một bóng hình che khuất, lời nói của Tần Sóc nghẹn lại trong cổ họng. Y thấy Bạch Dục khẽ khịt mũi, như thể ngửi được mùi hương gì lạ lẫm, rồi hắn cúi sát vào cổ y. Hơi thở nóng hổi phả qua gò má, bàn tay hắn lần xuống dưới góc chăn.

Ngay lúc Tần Sóc đang cứng đờ người, chưa biết phản ứng ra sao, vị tiểu sư đệ vốn nổi tiếng dễ gần này lại lôi ra một túi hương từ dưới gối, cầm trong lòng bàn tay mà săm soi kỹ lưỡng. Khi ngẩng đầu nhìn y, giọng nói của hắn mang theo vài phần ý vị sâu xa: "Sư huynh này, đây chẳng phải túi hương Hoa Mật Hợp sao?"

Tần Sóc sững người, hồi lâu sau mới phản ứng kịp: "À... là do Vãn Trần đưa tới. Vãn Trần nói thứ này giúp an thần nên ta giữ lại."

"Vãn Trần cơ đấy..." Bạch Dục cúi đầu khẽ cười: "Sư huynh đúng là... Dù mất trí nhớ vẫn gọi tên hắn thân thiết như vậy, khiến người ta ghen tị đến chết mất."

Câu nói ấy khiến Tần Sóc cứng họng, chẳng biết đáp lại thế nào cho phải. Từ khi tỉnh lại đến nay, y chỉ gặp qua vài người: một là Bạch Dục thường xuyên mang thuốc tới, hai là Tiểu Đinh được sư tôn phái đến hầu hạ, và cuối cùng là Tống Vãn Trần — Trường Tuyệt kiếm tiên, người nghe đâu từng có hôn ước với y.

Y không nhớ nổi một chi tiết nào về quá khứ, chỉ biết lờ mờ qua lời kể của Tiểu Đinh lúc chăm sóc vết thương. Y chỉ mang máng nhớ rằng Tống Vãn Trần từng ghé qua một lần. Quả đúng như lời đồn, hắn mang phong thái của tiên nhân giáng thế nhưng chẳng hề kiêu ngạo. Cách hành xử của hắn vô cùng cẩn trọng, từ đầu chí cuối đều giữ đúng lễ tiết, chỉ để lại túi hương rồi rời đi. Quả thực là phong thái của một bậc quân tử chân chính.