Ưu điểm của dịch dinh dưỡng là chỉ cần một ống đã có thể thỏa mãn toàn bộ nhu cầu dinh dưỡng trong một ngày. Còn nhược điểm thì cũng quá rõ ràng, chính là khẩu vị. Có lẽ người tinh tế đã quen, nhưng với Giang Linh vừa xuyên từ Địa Cầu tràn ngập đồ ăn ngon sang thì mùi vị ấy đúng là tai nạn.
Đặc biệt là loại dịch dinh dưỡng sền sệt kia, thật sự quá ghê người. Trong hai ngày xuyên tới đây, Giang Linh đều lựa chọn uống loại trong như nước.
Dù hương vị vẫn rất kỳ quái, nhưng ít nhất còn qua được cửa ải tâm lý. Hơn nữa, số tiền trong tay cậu hiện giờ thật sự rất ít, còn phải để dành mua vé tàu rời đi, nên tiết kiệm được chừng nào hay chừng nấy.
Loại dịch dinh dưỡng trong như nước này vì không có hương vị ngon như các loại khác nên giá lại cực kỳ rẻ, một ống chỉ cần vài tinh tệ.
Chỉ còn chưa tới 24 giờ, Giang Linh không có nhiều thời gian để do dự. Cậu mở phần mềm mua vé tàu liên tinh, tìm kiếm các chuyến đi tinh cầu Z78.
Ban đầu cậu còn lo số tinh tệ còn lại không đủ mua vé thì sẽ rất rắc rối. Không ngờ rằng, rõ ràng Z78 ở xa hơn, mà vé tàu lại rẻ hơn hơn một nửa so với các tinh cầu khác!
Số tiền trong tay cậu vừa vặn đủ. Nhưng đồng thời, Giang Linh cũng càng ý thức rõ hơn Z78 không được chào đón đến mức nào.
Dù vậy, tình thế trước mắt quá gấp, cậu không còn lựa chọn khác.
Giang Linh bấm mua. Sau khi thiết bị điện tử cá nhân xác nhận sinh trắc học, rất nhanh cậu đã nhận được thông báo mua vé thành công.
Bởi vì dù chuyến phi thuyền đi Z78 chỉ có một chuyến, nhưng gần như chẳng có ai đi nên hoàn toàn không cần tranh giành.
Cậu nhìn kỹ thời gian cất cánh, rồi dặn trợ lý trên thiết bị điện tử nhắc nhở xuất phát sớm.
Khoảng cách từ bây giờ đến lúc phi thuyền cất cánh còn 20 giờ, đủ đảm bảo cậu rời khỏi Hành tinh Trung ương trong vòng 24 giờ.
Lúc này, Giang Linh bắt đầu thu dọn đồ đạc. Căn biệt thự này không thuộc về cậu, ít nhất là hiện tại không. Cậu đè nén cảm xúc phẫn nộ và không cam lòng không hiểu vì sao dâng lên trong lòng rồi lặng lẽ thu xếp đồ đạc.
Nghĩ tới việc bên trang viên kia chưa từng có người ở nên chắc chắn thiếu đủ thứ, Giang Linh cũng không muốn để lại đồ đạc cho nhà Huân tước Carl, nên đến cả chăn đệm cậu cũng mang đi.
Cuối cùng thu gom được không ít đồ lặt vặt hỗn tạp, chất lại với nhau thành một đống cao ngang người.
May mà trong tay Giang Linh có một sản phẩm công nghệ cao là khối Rubik không gian. Thứ này chỉ lớn bằng lòng bàn tay, trông chẳng khác gì một khối Rubik nhỏ.
Nhưng tuyệt đối không thể coi thường khối Rubik này. Nó có thể chứa đồ vật có thể tích lớn hơn bản thân rất nhiều lần. Ví dụ như khối Rubik trong tay Giang Linh có thể chứa tới 5 mét khối đồ đạc bên trong.
Không gian Rubik của cậu thuộc loại dung lượng khá nhỏ. Nghe nói loại dung lượng lớn có thể chứa vài tấn đồ, nhưng mức giá của chúng thì hoàn toàn không phải thứ Giang Linh hiện giờ với tới được.
Hơn nữa, thứ này cũng không thần kỳ như túi trữ vật trong mấy tiểu thuyết tu tiên mà Giang Linh từng đọc. Không gian Rubik chủ yếu dựa vào công nghệ cao để nén thể tích vật thể, còn trọng lượng thì không hề thay đổi.
Vì vậy, sau khi Giang Linh nhét đồ vào không gian Rubik, khối Rubik nhỏ bằng bàn tay ấy nặng đến mức cậu phải đỏ mặt tía tai, dùng hết sức mới ôm nhúc nhích được.
Nhưng dù sao thì cũng tốt hơn việc xách theo một đống đồ to tướng.
Không gian Rubik vẫn chưa nhét hết toàn bộ đồ đạc của Giang Linh. Bên ngoài còn lại chăn đệm, cùng với một robot bảo mẫu đầu tròn tròn.
Robot bảo mẫu đã hết điện. Giang Linh sạc lại cho nó, đến lúc đó ít nhất nó còn có thể tự đi theo, không cần cậu phải mang vác.
Robot bảo mẫu có thể làm việc nhà, dọn dẹp vệ sinh. Giang Linh rất cần những thứ này.
Thu xếp xong xuôi mọi thứ, Giang Linh vẫn chưa cam lòng. Cậu quyết định ra ngoài một chuyến, muốn đến Cục Quản Lý Di Dân hỏi thử xem liệu mình còn có thể ở lại Hành tinh Trung ương hay không.
Cậu tốn một tinh tệ, ngồi xe bay công cộng đến Cục Quản Lý Di Dân rồi trình bày tình huống với nhân viên làm việc.