So với Huân tước Carl chỉ dựa vào thân phận tiểu quý tộc do mẹ để lại mà sống ngày càng sa sút thì cuộc sống của gia đình Giang Linh rõ ràng tốt hơn rất nhiều.
Từ sau khi họ chuyển đến Hành tinh Trung ương, Huân tước Carl liền chủ động qua lại thường xuyên.
Tuy thân phận tiểu quý tộc của Carl không có bao nhiêu giá trị thực tế, nhưng dù sao cũng mang danh quý tộc. Cha mẹ Giang Linh lại thường xuyên phải ở trong quân đội, không thể lúc nào cũng chăm sóc cậu, nên nghĩ rằng Carl tốt xấu gì cũng là trưởng bối, qua lại nhiều chút cũng không xấu. Khi họ không có mặt, còn có thể nhờ Carl trông nom Giang Linh.
Chỉ là, có lẽ họ không ngờ tới lần mất tích ngoài ý muốn này của họ đã khiến sự uy hϊếp đối với Huân tước Carl hoàn toàn biến mất. Đối phương vậy mà dùng thủ đoạn, chiếm đoạt bất động sản vốn do cha mẹ để lại cho Giang Linh.
Theo quy định, phải đủ 18 tuổi mới có quyền thừa kế bất động sản của cha mẹ. Mà Giang Linh lại vừa khéo còn thiếu hai tháng mới tròn 18, nên tạm thời chưa có quyền thừa kế.
Trong khi đó, Huân tước Carl với tư cách là em trai cùng cha khác mẹ của cha Giang Linh lại có quyền kế thừa. Vì thế, gã trơ trẽn chiếm đoạt căn nhà vốn dĩ thuộc về Giang Linh.
Cũng chính vì vậy, Giang Linh vừa mới xuyên qua tới đây đã phải đối mặt với cảnh ngộ bị trục xuất.
Nguyên chủ Giang Linh sau khi biết bất động sản vốn thuộc về mình đã rơi vào tay Huân tước Carl, lại nghĩ đến việc bản thân sắp bị đuổi khỏi Hành tinh Trung ương đã trực tiếp ngất xỉu.
Khi tỉnh lại lần nữa, cậu đã trở thành Giang Linh mới.
Giang Linh nghiêm trọng hoài nghi rằng, nguyên chủ rất có thể đã bị Huân tước Carl làm cho tức chết.
Còn bản thân Giang Linh, xét lý mà nói chỉ là người ngoài cuộc. Nhưng không biết có phải vì giờ đã trở thành “Giang Linh của tinh tế” hay không, hễ nhắc tới Huân tước Carl là cậu lại tức đến mức muốn cắn chết đối phương.
Đáng tiếc với thực lực nhỏ yếu hiện tại, dù đối phương chỉ là một tiểu quý tộc, cậu cũng không có khả năng phản kháng.
Giờ đây, cậu bắt buộc phải rời khỏi Hành tinh Trung ương trong vòng 24 giờ.
Nhưng rời khỏi Hành tinh Trung ương rồi... cậu nên đi đâu?
Nghĩ tới đây, Giang Linh bắt đầu cảm thấy nôn nóng. Bởi vì cậu không chỉ phải đưa ra quyết định trong vòng 24 giờ, mà còn phải mua được một tấm vé tàu rời khỏi Hành tinh Trung ương.