Chương 1

Giang Linh nhìn sắc trời âm u ngoài cửa sổ, tâm trạng cũng nặng nề chẳng khác gì bầu không khí bên ngoài.

Ngay vừa rồi, thiết bị điện tử cá nhân trên cổ tay cậu bật lên một thông báo mang tên “Thông báo trục xuất cuối cùng”.

Nơi Giang Linh sinh sống là Hành tinh Trung ương, một hành tinh nằm giữa được bao quanh bởi các tinh cầu khác. Đây là nơi cư trú của phần lớn quý tộc cùng những cường giả có tinh thần lực.

Vì tập trung phần lớn tầng lớp thượng lưu của xã hội, tài nguyên đương nhiên cũng dồn hết về Hành tinh Trung ương.

Chính vì thế, Hành tinh Trung ương là thiên đường mà toàn thể người tinh tế đều khao khát. Vô số người từ các tinh cầu khác dành cả đời phấn đấu, chỉ mong đổi lấy được một tấm giấy phép cư trú nơi đây.

Thế nhưng lúc này, Giang Linh lại nhận được thông báo trục xuất do Cục Quản Lý Di Dân Hành tinh Trung ương gửi tới.

Chỉ cần nhìn mặt chữ cũng đủ hiểu nội dung: bất động sản mà cậu đang sở hữu đã bị Huân tước Carl thu hồi. Do căn hộ cư trú không còn, cộng thêm tinh thần lực chỉ đạt cấp F, Giang Linh không còn đáp ứng điều kiện cư trú tại Hành tinh Trung ương.

Lần này là thời hạn cuối cùng. Cậu bắt buộc phải rời đi trong vòng 24 giờ. Nếu không, Cục Quản Lý Di Dân sẽ điều tinh thuyền đến cưỡng chế trục xuất.

Mà nếu Giang Linh không chủ động rời đi, chờ đến khi người của Cục Di Dân tới nơi, kết cục của cậu sẽ là bị gom chung với những kẻ không tuân lệnh khác, rồi ném thẳng lên tinh cầu H786.

H786 là một hoang tinh, nổi tiếng vì môi trường sinh tồn cực kỳ khắc nghiệt. Nhưng điều khiến người ta nghe tên đã tái mặt còn không chỉ có vậy. Nơi này thường xuyên được dùng làm điểm trục xuất tội phạm, quy tụ vô số tội phạm thời đại tinh tế, trong đó không thiếu những kẻ hung tàn cực đoan.

Người bình thường bị ném tới tinh cầu đó, đối mặt với đám cùng hung cực ác ấy, e rằng chưa được bao lâu đã bị tra tấn đến chết.

Cũng chính vì quy định này, rất nhiều người muốn bám trụ trái phép ở Hành tinh Trung ương dù không có hộ khẩu cũng không dám đánh cược. Bởi một khi bị Cục Di Dân phát hiện, đám quan viên đó sẽ không nghe giải thích, chỉ lạnh lùng làm theo quy định.

Nghĩ đến những thông tin mình tra được, Giang Linh chỉ thấy tuyệt vọng dâng trào.

Đáng lẽ lúc đi cầu thang cậu nên cẩn thận hơn! Nếu không phải bước hụt chân, cậu cũng đâu có xuyên tới cái nơi quỷ quái này!