Chương 2.4: Dưa không ngọt, nhưng giải khát

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên gặp mặt nên không cần làm quá rình rang, cũng không mời những người khác trong phủ tới, chỉ có phu thê Tề Quốc công và Ninh Quốc Trưởng công chúa, huynh trưởng Phó Trạm cùng tẩu tẩu Giang thị, cộng thêm Phó Bảo Ninh và cái tên Trương Viễn Đông không biết chui ra từ đâu kia mà thôi.

Tẩu tẩu Giang thị ngồi ở dưới mẫu thân, bên dưới nàng ấy lại không sắp thêm chỗ ngồi nào khác. Phó Bảo Ninh thấy bên cạnh ca ca Phó Trạm còn hai chỗ trống, nàng lập tức biết đó là chỗ chuẩn bị cho mình và Trương Viễn Đông, trong lòng nàng không những không bực bội, ngược lại còn thấy như vậy càng tiện hơn.

Trong lòng nàng có tính toán, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ ra bất cứ điều gì, nàng hành lễ vấn an phụ mẫu rồi ngồi xuống bên cạnh ca ca Phó Trạm.

Tề Quốc công cực kỳ vui vẻ khi gặp lại nhi tử của cố nhân, ông uống vài ly cùng Ninh Quốc trưởng công chúa rồi cười nói trò chuyện với Trương Viễn Đông.

Trong ba người con của Tề Quốc công, Phó Bảo Ninh là nhỏ nhất, tỷ tỷ và ca ca ở trên nàng đều đã thành gia lập thất. Phó Trạm năm nay 24 tuổi, tướng mạo lại giống hệt Tề Quốc công, ngũ quan sắc bén nghiêm nghị, chỉ cần hơi nhướng mày là lập tức lộ ra khí thế anh hùng oai phong bức người.

Thấy phụ mẫu một lòng muốn thúc đẩy mối hôn sự này, Phó Bảo Ninh đã chẳng còn hy vọng gì với những người còn lại trong nhà từ lâu. Nào ngờ sau khi ngồi xuống, nàng thấy Phó Trạm khẽ nhíu mày, như thể có chút khó hiểu: "Trương gia này, sao trước kia chưa từng nghe nói đến..."

Nghe vậy, trái tim của Phó Bảo Ninh đập thình thịch, nàng nhìn ca ca của mình bằng đôi mắt sáng rực. Không ngờ ngay sau đó, lông mày hắn ta lại giãn ra, mỉm cười hỏi nàng: "Bảo Ninh, nhìn ca ca như thế làm gì?"

Phó Bảo Ninh thầm giật mình, nàng làm bộ cười đùa nói: "Vì muội vừa nghe thấy ca ca khen muội đẹp!"

"Làm gì có? Vừa rồi ta có nói gì đâu." Phó Trạm đưa tay nhéo má nàng, sau đó cười dỗ dành tiểu muội muội: "Nhưng Bảo Ninh đúng là càng ngày càng xinh đẹp."

Hắn ta không nhớ mình vừa nói cái gì.

Trong lòng Phó Bảo Ninh phủ lên một tầng u ám, nàng càng kiên định hơn với suy nghĩ trước đó của mình.

Tề Quốc công tâm trạng thoải mái vui vẻ, liên tục nâng ly uống rượu cùng thê nhi và con rể tương lai. Tửu lượng của Phó Bảo Ninh không tệ, cũng uống cùng mấy ly, đến cuối cùng còn chủ động rót rượu cho Trương Viễn Đông, ngón tay út của nàng khẽ run, rắc một ít bột phấn vào trong ly một cách khó phát hiện, sau đó nâng ly ra hiệu với hắn.

Trương Viễn Đông không phát hiện ra hành động của nàng, chỉ cảm thấy được sủng ái mà lo sợ, hắn khẽ gật đầu với nàng rồi ngẩng đầu uống cạn rượu trong ly.

Phó Trạm ngồi gần, tuy trông thấy nhưng cũng chỉ hơi nhíu mày, không nói lời nào.

Đêm đó cả chủ lẫn khách đều vui vẻ, Tề Quốc công uống đến say mèm, ông kéo tay Trương Viễn Đông liên tục nói: "Bảo Ninh từ nhỏ đã bị chúng ta chiều hư, không biết làm gì, tính tình lại không tốt, ngươi phải khoan dung với con bé nhiều hơn. Nếu ngươi dám bắt nạt con bé, ta sẽ không tha cho ngươi..."

Trương Viễn Đông mỉm cười đáp ứng, cùng Ninh Quốc Trưởng công chúa dìu ông ra khỏi tiền sảnh, sau đó mới tách ra.

Người hầu dẫn hắn đến khách uyển nghỉ ngơi, bước chân của hắn đã có phần loạng choạng. Đêm nay Tề Quốc công uống rất nhiều, hắn sao có thể uống ít hơn được.

Phó Bảo Ninh trở về phòng mình, nàng đốt một que mê hương khiến cho tỳ nữ đang gác đêm ngã xuống bất tỉnh. Sau đó nàng thay y phục, lặng lẽ đi về phía khách uyển nơi Trương Viễn Đông đang ở.

Loại thuốc bột mà nàng lén bỏ vào rượu của hắn có tên là "Hiếm khi hồ đồ", do Tào Hoàng hậu đặt tên. Người uống phải nó sẽ thấy mơ mơ màng màng, nhưng nhìn bề ngoài thì giống hệt như say rượu, chỉ là có một chỗ kỳ diệu.

Ngươi hỏi gì hắn sẽ đáp nấy, ở mức độ cao nhất thì có thể khơi gợi bản tâm của con người, tuy nhiên sau khi tỉnh dậy lại hoàn toàn không nhớ gì.

Phó Bảo Ninh đoán chừng thuốc đã phát huy tác dụng, nàng bèn vội vã chạy tới khách uyển. Võ nghệ của nàng là do Hoàng đế mời danh sư đến dạy dỗ, không dám nói một địch trăm, nhưng đánh hai mươi người thì vẫn dư sức.

Nàng biết rõ tùy tùng của Tề Quốc công, thời gian tuần tra ban đêm cũng nắm rõ, sau khi trèo qua mấy bức tường, Phó Bảo Ninh thuận lợi đến được khách uyển mà Trương Viễn Đông đang ở. Nàng cẩn thận trốn bên ngoài cửa sổ nghe ngóng động tĩnh, lại nghe thấy có tiếng thiếu nữ hét lên kinh hoảng ở bên trong, ngay sau đó là tiếng ú ớ khi bị người ta bịt miệng.

Tim của Phó Bảo Ninh chùng xuống, nàng mở cửa sổ nhìn vào trong, ngay lập tức nổi trận lôi đình. Trương Viễn Đông say rượu mặt đỏ bừng đang cố làm điều cầm thú với một tỳ nữ trong phủ.

Phó Bảo Ninh mở tung cánh cửa sổ rồi nhảy vào trong phòng một cách linh hoạt, nàng nhanh chóng tiến lên, túm lấy tóc Trương Viễn Đông kéo ra, sau đó đá hắn văng ra xa ba mét.

Cú đá quá mạnh khiến Trương Viễn Đông lăn đi một đoạn dài, đập vào chân bàn rồi mới dừng lại, hắn che vết thương, thở hổn hển kêu lên đau đớn.

Tỳ nữ kia sợ đến mức choáng váng, nước mắt sắp trào ra khỏi hốc mắt. Phó Bảo Ninh thấy y phục của nàng ấy vẫn chỉnh tề, chỉ là quá mức sợ hãi, nàng nghĩ mình đã đến kịp thời, trong lòng mới vơi đi phần nào áy náy.

"Trương Viễn Đông, ngươi coi nơi này là nơi nào, ai cho phép ngươi càn rỡ như thế hả?"

"Hiếm khi hồ đồ" khơi gợi bản tâm của hắn, nhưng hắn lại làm ra chuyện cầm thú này, Phó Bảo Ninh tuyệt đối không tin hắn là một người đàng hoàng.

Nàng sải bước về phía trước, đá ngã Trương Viễn Đông vừa mới lồm cồm bò dậy từ trên mặt đất: "Dưa chín ép không ngọt, đạo lý đơn giản như vậy mà ngươi cũng không biết sao?"

Trương Viễn Đông ngồi dậy, sờ khoé miệng đang chảy máu, say khướt mỉm cười: "Dưa không ngọt, nhưng giải khát."

Phó Bảo Ninh đấm gãy răng cửa của hắn, tức giận nói: "Nhưng mà phạm pháp!"