Trong ấn tượng của nàng, Đại Đường hoàn toàn không hề có vị Phò quốc Đại Tướng quân nào họ Trương. Những chiến công hiển hách mà mẫu thân vừa kể quả thực đều từng xảy ra, nhưng nhân vật chính trong những câu chuyện đó lại không phải là phụ thân của Trương Viễn Đông, mà là một người khác.
Trương gia này bỗng nhiên xuất hiện ở Trường An, chắp vá lung tung từ khắp các nơi để tạo ra một câu chuyện và lai lịch của mình, nhưng điều kỳ lạ là không một ai cảm thấy kỳ lạ, ngoại trừ nàng.
Nếu đã vậy, lời nói của Trương Viễn Đông rốt cuộc là chân thành hay là giả dối, rất đáng để khiến người ta phải suy nghĩ.
...
Vị hôn phu của Phúc An Quận chúa đã đến, phủ Tề Quốc công đương nhiên phải mở tiệc chiêu đãi. Chập tối, Phó Bảo Ninh quay về phòng ngủ trang điểm thay y phục, nàng giả vờ lơ đãng lẩm bẩm: "Vị hôn phu của ta đến rồi, sao cữu cữu và cữu mẫu lại không gọi hắn vào cung để chào hỏi? Chẳng lẽ bọn họ không còn yêu thương ta nữa!"
"Sao có thể chứ? Ai mà chẳng biết Thánh thượng và Hoàng hậu nương nương là người thương Quận chúa nhất." Thu Dung lấy một cây trâm hoa hải đường, ngón tay khéo léo cài lên tóc nàng, nàng ấy khẽ cười nói: "Chỉ là hiện giờ Thánh thượng và Hoàng hậu nương nương đang hành lễ phong thiện ở núi Thái Sơn, mười ngày nửa tháng cũng khó lòng quay về kịp."
Hành lễ phong thiện ở núi Thái Sơn?
Thì là lúc này cữu cữu và cữu mẫu đều không ở Trường An sao?
Phó Bảo Ninh vốn đang mân mê một đôi khuyên tai ngọc bích trong tay, nghe vậy ngón tay nàng khẽ run lên, tâm tư cũng theo đó mà xao động không yên.
Hôn ước đột nhiên xuất hiện này đã được phụ thân hai nhà quyết định từ nhiều năm trước, lại thêm phu thê Trương gia một người đã chết một người bệnh tật, nên phủ Tề Quốc công cũng không tiện từ chối.
Mà hai người yêu thương nàng nhất, cũng là hai người duy nhất có thể dựa vào hoàng quyền để từ chối hôn ước này đúng lúc lại rời khỏi Trường An, trong một thời gian ngắn không thể quay về.
Cộng hai chuyện trước sau lại, giống như có người đang muốn gạt bỏ hết mọi yếu tố bên ngoài, nhất định phải gả nàng cho Trương Viễn Đông vậy.
Nhưng tại sao cơ chứ?
Trương Viễn Đông là người duy nhất từng lộ diện của Trương gia, chính miệng hắn đã hứa với nàng rằng hắn sẽ thuyết phục mẫu thân mình huỷ bỏ mối hôn sự này.
Nhưng tất cả những chuyện vô lý đang xảy ra hiện giờ lại đều đang thúc đẩy nàng gả cho Trương Viễn Đông.
Trương Viễn Đông.
Tất cả những nghi ngờ và những điều vô lý đều tập trung vào người này.
Trong gương phản chiếu gương mặt của một thiếu nữ trẻ tuổi, đuôi lông mày hơi nhếch lên, mắt phượng hẹp dài sắc sảo, chỉ là đôi má đầy đặn phúng phính lại làm cho dung mạo của nàng tăng thêm vài phần linh động, đáng yêu.
Phó Bảo Ninh mỉm cười, nàng nhanh chóng đeo khuyên tai lên rồi dặn dò Thu Vân và Thu Dung đi lấy vòng tay. Sau khi đuổi bọn họ đi chỗ khác, nàng lặng lẽ chọn ra một chai trong đống chai lọ bí mật của mình, dùng khăn lụa gói một ít bột phấn nhạt màu, cẩn thận giấu vào trong ngực áo.
Mẫu thân Công chúa của Phó Bảo Ninh là một con cua hoàng đế, là đích nữ duy nhất của Tiên đế, từ nhỏ đã đi ngang trong Hoàng cung, sau khi xuất giá thì lại tiếp tục đi ngang trong phủ Tề Quốc công. Phó Bảo Ninh nàng lại thích gây chuyện, luôn nơm nớp lo sợ khi sống dưới uy nghiêm của mẫu thân Công chúa, mỗi lần gây họa, nàng lại chạy vào cung để cầu xin Hoàng hậu che chở, nhờ vậy mà nàng cũng học được không ít điều.
Trong mắt nàng, Tào Hoàng hậu là nữ nhân tài giỏi nhất trên đời, không chỉ có thể khiến Hoàng đế không lập hậu cung, chỉ yêu chiều một mình bà ấy, mà còn thường xuyên làm ra mấy món đồ mới lạ kỳ quái.
Bà ấy có y thuật cao siêu, độc thuật lại càng lợi hại hơn, nghe nói hồi nhỏ bà ấy từng sống trong một thung lũng nào đó. Phó Bảo Ninh ở cùng cữu mẫu một thời gian dài, đương nhiên lâu ngày cũng học được một chút bản lĩnh.
Nàng từng nghe mẫu thân nói rằng cữu mẫu xuất thân võ gia, thậm chí khi còn là Vương phi, bà ấy đã từng mặc giáp ra trận, cùng cữu cữu chinh chiến sa trường. Bảy lần vào ra trong loạn quân, chém gϊếŧ đến độ lưỡi đao cũng mòn đi, người đời tặng cho bà ấy biệt danh là "Ngọc Diện Diêm La".
Khi ấy cữu cữu vẫn chưa lên ngôi Thái tử, các Hoàng tử của Tiên đế tranh đấu một sống một còn, các vị Vương phi đương nhiên cũng không chịu nhường ai. Duy chỉ có Tào Hoàng hậu khí thế át hẳn quần phương, kiêu ngạo nhìn đời bằng nửa con mắt, chỉ một cái nhướng mày đã khiến cho mọi người không dám hé răng, ngay cả con cua hoàng đế là mẫu thân nàng cũng phải ngoan ngoãn thu càng lại.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, Tào Hoàng hậu mà Phó Bảo Ninh nhìn thấy luôn là dáng vẻ dịu dàng hiền hậu, bà ấy luôn bảo vệ nàng mỗi khi mẫu thân nổi trận lôi đình, còn hay cho nàng ăn những món điểm tâm ngon lành. Nàng thật sự không thể tưởng tượng ra được dáng vẻ oai phong lẫm liệt của Tào Hoàng hậu khi còn trẻ.
Phó Bảo Ninh nghĩ vậy một lúc, nàng bắt đầu nhớ cữu mẫu của mình. Khi nghe thấy tiếng bước chân của Thu Vân và Thu Dung, nàng mới cố gắng vực dậy tinh thần, chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.