Phủ Tề quốc công rộng lớn, lầu các đình đài san sát. Thu tới trăm hoa tàn lụi, chỉ có hoa cúc vẫn hiên ngang, cứng cỏi đứng giữa sương giá.
Phó Bảo Ninh đi phía trước, Trương Viễn Đông hơi tụt lại ở phía sau, sáu bảy người hầu đi theo từ xa, không dám đến gần quấy rầy.
Phó Bảo Ninh đang suy nghĩ nên mở miệng thế nào, nên dò xét ra sao, nào ngờ lại thấy Trương Viễn Đông sải bước vượt lên chặn trước mặt nàng, chủ động mở lời trước.
"Bảo Ninh, ta biết nàng không muốn gả cho ta, cho nên ta cũng không muốn ép buộc nàng. Đợi ta quay về khuyên nhủ mẫu thân hủy bỏ hôn ước, cũng để bà ấy từ bỏ ý định thành hôn của chúng ta."
Phó Bảo Ninh còn đang nghĩ cách để đá vị hôn phu từ trên trời rơi xuống này đi, hắn lại chủ động đề nghị hủy bỏ hôn ước. Trong lòng nàng mừng rỡ nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh: "Nhưng hôn ước này là do trưởng bối hai nhà quyết định..."
Trương Viễn Đông không quá tuấn tú, nhưng giọng nói lại khá dịu dàng, lời nói cực kỳ rõ ràng mạch lạc: "Năm xưa phụ thân nàng và phụ thân ta định ra hôn ước này vốn là vì giao tình sinh tử của bọn họ, muốn đã thân lại càng thân hơn. Thế nhưng chuyện tình cảm không thể đặt trên hôn nhân của con cái, chẳng lẽ nàng và ta không thành hôn thì hai nhà chúng ta sẽ trở mặt tuyệt giao hay sao? Nàng không muốn gả cho ta, hai nhà lại ép buộc cuộc hôn nhân này, khiến nàng và ta trở thành một cặp bất hòa, điều này mới thực sự không hay."
Những lời nói đó trúng thẳng vào tim của Phó Bảo Ninh, nàng vừa vui mừng vừa cảm thấy áy náy vì trước đó đã đánh giá người ta qua vẻ bề ngoài. Nàng khẽ nâng vạt áo, nghiêm túc hành lễ: "Thật lòng cảm tạ huynh."
"Hai nhà vốn là bạn tốt, Bảo Ninh cần gì phải khách sáo như vậy." Mắt Trương Viễn Đông hơi trầm xuống, vươn tay đỡ nàng một cách khéo léo, không hề chạm vào người nàng.
Hắn mỉm cười nói tiếp: "Phụ thân ta đã qua đời từ
lâu, trước lúc lâm chung có nhắc đến với ta về mối hôn ước này. Ta ở nhà chịu tang ba năm, vừa định vào kinh thì mẫu thân lại đổ bệnh..."
Trương Viễn Đông thu lại nụ cười, đau buồn nói: "Bà ấy vẫn canh cánh về hôn sự của ta nên mới thúc giục ta vào kinh, nói rằng muốn thấy ta thành gia lập thất, bà ấy ở dưới cửu tuyền gặp phụ thân ta mới không cảm thấy áy náy."
Phó Bảo Ninh im lặng lắng nghe, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần thương xót, Trương Viễn Đông thấy vậy lại cười nói: "Ta nói vậy không phải để cầu xin lòng thương hại của nàng, nhưng mẫu thân ta thực sự rất cố chấp, trong thời gian ngắn sợ là khó có thể thay đổi được suy nghĩ của bà ấy, mong nàng hãy kiên nhẫn chờ thêm một thời gian nữa."
Phó Bảo Ninh cảm động trước sự chu đáo của hắn, nàng liên tục nói cảm ơn.
Chỉ qua một cuộc trò chuyện ngắn ngủi mà ấn tượng của Phó Bảo Ninh về người này đã thay đổi rất nhiều, khi quay về gặp Ninh Quốc Trưởng công chúa cũng không còn uể oải bất mãn như lúc trước.
"Con thấy thế nào? Người cũng không tệ chứ?"
Ninh Quốc Trưởng công chúa nửa dựa vào chiếc gối mềm mại, duỗi tay kéo nữ nhi của mình vào lòng, âu yếm vỗ vai nàng rồi nói: "Hôn sự này là do phụ thân con và phụ thân của Trương Viễn Đông định ra, chúng ta không thể nói mà không giữ lời. Nhưng phụ thân và mẫu thân con cũng sẽ không hại con, bắt con phải gả cho một kẻ ăn chơi trác táng."
"Mẫu thân đã cho người đi nghe ngóng rồi, Trương Viễn Đông này tuy rằng tướng mạo không mấy xuất chúng, nhưng lại rất có tài, văn võ song toàn không kiêu ngạo, bên người cũng không có thê thϊếp thông phòng." Nói đến đây, Ninh Quốc Trưởng công chúa nhỏ giọng: "Nói một câu khó nghe, mẫu thân của hắn e là chẳng sống được bao lâu nữa, con gả qua đó rồi, trên không có cha mẹ chồng, muốn tự do thế nào thì tự do thế ấy."
Ấn tượng của Phó Bảo Ninh về Trương Viễn Đông không còn tệ như lúc ban đầu, sau khi nghe mẫu thân nói như vậy, trong lòng nàng không khỏi dao động. Chỉ là nghĩ đến chuyện mình ngủ một giấc tỉnh dậy bỗng dưng lại có thêm một vị hôn phu, hơn nữa còn chưa bao giờ nghe nói đến gia đình này, thế nào cũng không thể xua tan được nghi ngờ trong lòng.
"Mẫu thân." Nàng chớp mắt, nhỏ giọng khẽ hỏi: "Mẫu thân có thể kể cho con nghe về chuyện của phụ thân Trương Viễn Đông, cũng chính là vị Phò quốc Đại Tướng quân kia được không? Trước giờ con chưa từng nghe nói gì về ông ấy."
"Người của bao nhiêu năm trước rồi, ai lại vô duyên vô cớ nói với con mấy chuyện đó chứ?" Ninh Quốc Trưởng công chúa mỉm cười: "Phụ thân của Viễn Đông là một anh hùng đấy..."
Lư hương dưới cửa sổ khẽ toả ra khói xanh, hương hoa quế tràn ngập khắp căn phòng. Ninh Quốc Trưởng công chúa ôm lấy nữ nhi của mình, từ tốn kể cho nàng nghe về những chiến công hiển hách của vị Phò quốc Đại Tướng quân kia.
Phó Bảo Ninh càng nghe càng cảm thấy có gì đó không đúng.