Rốt cuộc Phó Bảo Ninh đã đi đâu?
Không ai ngờ được rằng, thực ra nàng vẫn ở ngay trong phủ Tề Quốc công.
Tối hôm qua Phó Bảo Ninh tham uống mấy chén rượu, nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, nàng vừa vén chăn bước xuống giường thì bỗng cảm thấy choáng váng, khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã sáng bảnh, trên người nàng mặc y phục chỉnh tề, đang đứng trong tiền sảnh nhà mình.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nàng đang nằm mơ sao? Cũng chân thật quá rồi đó.
Phó Bảo Ninh thật sự rất ngạc nhiên, nàng đang ngẩn người thì nghe thấy một tràng cười quen thuộc truyền đến. Phó Bảo Ninh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy phụ thân là Tề Quốc công đang mặc áo bào cổ tròn tay hẹp, thắt đai lưng da, một bộ trang phục ở nhà cùng với vẻ mặt hiền hòa đang trò chuyện với một nam tử trẻ tuổi.
“Bảo Ninh.” Dường như ông đã chú ý đến nữ nhi đang ngồi ngây ra ở bên cạnh của mình, Tề Quốc công mỉm cười gọi nàng: “Còn không mau qua đây chào hỏi đi.”
Người này là ai, sao trước đây nàng chưa từng gặp qua?
Nếu không quen, phụ thân sẽ không bảo nàng tới hành lễ.
Phó Bảo Ninh thấy cảnh tượng này quả thật rất kỳ lạ, nhưng nàng cũng không làm trái lời phụ thân, chỉ đành yên lặng quan sát tình hình. Phó Bảo Ninh bước lên hành lễ theo lễ nghi thường ngày trong gia đình, nàng thấy nam tử kia mỉm cười, chắp tay đáp lễ rồi gọi nàng một tiếng: “Bảo Ninh.”
Người này rất cao lớn, có chiếc mũi khoằm mà người Trung Nguyên hiếm có, giọng điệu tuy nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại mang theo sự hung ác khó có thể che giấu, vừa nhìn đã thấy không giống kiểu người lương thiện.
Phó Bảo Ninh âm thầm nhíu mày, đang định hỏi người này là ai thì bỗng nghe thấy Tề Quốc công tươi cười giới thiệu với nàng: “Bảo Ninh, hắn là trưởng tử của tri kỷ phụ thân ngày trước, họ Trương, tên Viễn Đông.”
Phó Bảo Ninh nghĩ muốn nổ tung cả đầu mà vẫn không nghĩ ra được cái người tên Trương Viễn Đông này chui ra từ đâu, đến từ nhà nào, nàng còn đang cảm thấy khó hiểu, Tề Quốc công đã lại mỉm cười thản nhiên tung ra một quả bom.
*Raw gốc ở chương này tác giả dùng tên Trương Viễn An, nhưng sau đó đổi thành Trương Viễn Đông nên mình đổi luôn thành Trương Viễn Đông để thống nhất.“Lần này hắn đến Trường An là dự định thành hôn với con.”
Thành hôn?
Thành hôn cái gì cơ?
Với nàng á?
Trong lòng Phó Bảo Ninh liên tiếp bật ra ba dấu hỏi chấm, gần như không thể che giấu được vẻ kinh ngạc trên gương mặt.
“Con đó, lúc mới sinh ra nhỏ xíu một cục, vừa đáng thương vừa đáng yêu, sau này lớn lên rồi thì lại thích gây chuyện, động một tí là chọc ta giận.”