Chương 1.3: Vị hôn phu đột nhiên xuất hiện

Tề Quốc công ở bên ngoài là Quốc công lạnh lùng, nhưng khi ở trước mặt con gái út lại là một người phụ thân hiền lành, đến một câu nặng lời cũng không nỡ nói, ở trên còn có ca ca tỷ tỷ yêu thương nàng, cũng chỉ có Ninh Quốc Trưởng công chúa tính tình nóng nảy, biết con gái gây chuyện sẽ lập tức xắn tay áo lên mà dạy dỗ nàng một trận.

Phó Bảo Ninh cũng thông minh lanh lợi, biết mình sắp bị đánh bèn ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào trong cung, ở trong cung của Tào Hoàng hậu mười ngày nửa tháng, đợi mẫu thân nguôi giận rồi mới về nhà. Sau đó chính là mẹ hiền con thảo... nhưng đương nhiên là chuyện không thể.

Nàng ngoan ngoãn chịu một trận đòn, tiếp đó yên tĩnh được một khoảng thời gian rồi lại tiếp tục ra ngoài gây chuyện.

Tề Quốc công bận việc ở bên ngoài, phải ít ngày nữa mới có thể hồi phủ, sáng sớm trong phủ chỉ có một mình Ninh Quốc Trưởng công chúa dùng bữa.

Bà đã không còn trẻ, nhưng quanh năm sống trong nhung lụa, dung mạo vẫn rạng rỡ tươi tắn như phụ nhân ba mươi, trâm ngọc nổi bật, y phục lộng lẫy, dung mạo toát lên vẻ tôn quý và nghiêm trang của công chúa hoàng tộc.

Khi Vương ma ma đến cầu kiến, Ninh Quốc Trưởng công chúa đang uống trà. Nghe tin, hàng lông mày cong dài của bà không khỏi nhíu lại: “Chẳng lẽ Bảo Ninh lại gây họa nữa rồi? Không thể nào, mới sáng sớm, con bé còn chưa ra khỏi cửa mà...”

Nữ quan bên cạnh bà cố gắng nhịn cười, nói: “Vương ma ma vẫn chưa vào, sao người đã vội đoán thế? Nếu Quận chúa biết được, chắc chắn sẽ không vui đâu.”

“Đứa ngốc ấy...” Ninh Quốc Trưởng công chúa vừa nghĩ đến con gái út thì không kìm được nở một nụ cười nhẹ, bà khẽ hừ một tiếng rồi dặn dò: “Gọi Vương ma ma vào đi.”

“Điện hạ.” Vương ma ma biết sự việc không nhỏ, bà ấy cũng không lảm nhảm, vừa bước vào đã quỳ xuống, giọng nói run rẩy: “Không thấy Quận chúa đâu cả!”

Nếu chỉ là con gái út ra ngoài chơi, bà ấy tuyệt đối sẽ không hoảng loạn đến vậy.

Bàn tay đang cầm chén trà của Ninh Quốc Trưởng công chúa khựng lại, ý cười trên mặt biến mất: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Vương ma ma nhanh chóng kể lại chuyện ngày hôm nay: “Thu Dung và Thu Vân canh gác ở bên ngoài, chắc chắn chưa từng nhìn thấy Quận chúa ra khỏi phòng, cửa sổ cũng vẫn đóng kín, nhưng Quận chúa thì lại không thấy đâu nữa...”

Ninh Quốc Trưởng công chúa biến sắc, bà nặng nề đặt chén trà xuống, vội vàng nói: “Có phải con bé bảo hai tỳ nữ kia giấu giếm hay không? Ngươi đã tra hỏi kỹ càng hay chưa?”