Chương 5.2: Người công lược đầu tiên

Phó Bảo Ninh nghe mà thấp thỏm lo sợ: "Sau này thì sao ạ?"

"Sau này sao?" Tào Hoàng hậu mỉm cười, trên gương mặt đoan trang xinh đẹp thoáng lướt qua một tia khinh thường: "Ta đã gϊếŧ nàng ta."

"Yêu nghiệt thì nên có kết cục của yêu nghiệt, nếu chịu ngoan ngoãn yên phận thì thôi, đương nhiên sẽ có đường sống, nhưng nếu dám làm mưa làm gió, ta tuyệt đối không tha!"

Phó Bảo Ninh ồ lên một tiếng: "Cữu mẫu lợi hại thật đấy!"

"Ta cứ tưởng nàng ta là yêu quái ghê gớm lắm, không ngờ lại bị ta một đao chém chết, sau đó dần dần biến mất. Kể từ đó, người nhà ta cũng quên sạch những ký ức có liên quan đến nàng ta." Tào Hoàng hậu mỉm cười, tiếp tục nói: "Sau đó ta mới biết, nàng ta vốn là người đến từ ngoại giới, hình như là đến từ một cuốn sách nào đó, nam nhân trong đó đều yêu nàng ta, còn nữ nhân thì đều hận nàng ta, lung ta lung tung, không biết là nói đến mấy thứ tà ma ngoại đạo gì."

Chuyện này lại giống hệt với trải nghiệm của Phó Bảo Ninh.

Nàng mở to mắt nhìn cữu mẫu, hỏi: "Thế cái gọi là ý thức thế giới..."

"Ở thế giới chúng ta đang sống, nó ở khắp mọi nơi, không gì không biết." Tào Hoàng hậu chậm rãi nói: "Nó chính là thần linh của thế giới này, chúng ta đều là con dân do nó dưỡng dục, nó sẽ bảo vệ thế giới này, bảo vệ con dân của nó. Đồng thời, nó cũng cần chúng ta giúp đỡ nó, ví như loại bỏ những linh hồn độc ác đến từ ngoại giới, đánh bại những kẻ xâm nhập không ngừng kéo đến kia."

"Ồ." Phó Bảo Ninh bừng tỉnh: "Thì ra là vậy."

"Chuyện này thật ra không khó như con tưởng tượng đâu." Tào Hoàng hậu khẽ vuốt tóc nàng, dịu dàng nói: "Thế giới này đã nuôi dưỡng chúng ta, ở trên sân nhà của nó, chúng ta sinh ra đã chiếm ưu thế. Ý thức thế giới không phải một người, mà là một loại quy tắc và pháp luật, nó đứng về phía chúng ta. Nói cách khác, chúng ta đều là những người được ông trời bảo vệ."

Dường như bà ấy đã nhớ đến chuyện gì thú vị, bật cười nói: "Ta từng gặp một nữ nhân đến từ ngoại giới, nàng ta thật sự rất mạnh, chỉ kém ta một chút mà thôi, tuy nhiên vận may của nàng ta lại quá tệ, lần nào cũng thua ta. Trước khi ta gϊếŧ nàng ta, nàng ta khinh thường nói với ta rằng nàng ta thắng bằng thực lực, còn ta chỉ dựa vào vận may, nàng ta xem thường ta. Sau đó ta chỉ cười nói với nàng ta, vận may cũng là một loại thực lực, hơn nữa người có thể đấu lại người, nhưng không thể đấu lại trời."

"Cho nên Bảo Ninh à." Tào Hoàng hậu điềm đạm nói: "Con đừng sợ, cũng đừng lo lắng."

Phó Bảo Ninh gãi đầu, khó hiểu nói: "Con không sợ đâu."

"Không, con rất sợ." Tào Hoàng hậu kiên quyết xoa đầu nàng, vô cùng thương yêu nói: "Đứa bé đáng thương, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa."

"..." Phó Bảo Ninh ủ rũ đáp: "Ngoài hai chúng ta ra thì còn có người nào khác từng trải qua chuyện như thế này không ạ?"

"Đương nhiên là có." Tào Hoàng hậu đáp: "Ta từng gặp, cữu cữu con từng gặp, Thái tử ca ca của con từng gặp, phụ thân con từng gặp, ca ca và tỷ tỷ trong nhà con cũng từng gặp rồi."

"..." Phó Bảo Ninh sầu não nói: "Vậy bên cạnh con còn ai chưa từng gặp nữa ạ?"

Tào Hoàng hậu nhìn biểu cảm đáng yêu của đứa bé ngốc kia, nét mặt càng thêm dịu dàng: "Mẫu thân con chưa từng gặp."

Phó Bảo Ninh "Ồ" một tiếng, nàng bỗng nhiên tức giận: "Chuyện thú vị như vậy mà mọi người lại không nói với con!"

"Chuyện về ngoại giới vốn chính là điều cấm kỵ, ý thức thế giới không muốn những người ngoài cuộc biết, cho dù chúng ta nói với con, nó cũng sẽ lập tức xóa đi ký ức của con." Tào Hoàng hậu vỗ vai nàng an ủi: "Đứa bé ngoan, đừng giận nữa."

Phó Bảo Ninh vốn dĩ cũng chỉ thuận miệng oán trách một câu, giờ lại được khen là bé ngoan, nàng ngay tức khắc vui vẻ trở lại. Nàng liếc nhìn sắc trời bên ngoài rồi kinh ngạc nói: "Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?"

Tào Hoàng hậu nói: "Con đã mất tích hai ngày rồi."

"Hả? Không được, con phải về nhà ngay!" Phó Bảo Ninh vội vàng nói: "Con tự dưng biến mất như vậy, mẫu thân sẽ lo lắng lắm!"

"... Cũng được." Tào Hoàng hậu có hơi mất mát, nhưng bà ấy cũng không giữ nàng lại: "Ta đã nói với mẫu thân con rằng con bị một vị sư thúc trong môn phái của ta đưa đi, sau khi con về nhà thì đừng lỡ miệng nói ra."

Phó Bảo Ninh vội vã đáp một tiếng "Dạ", sau đó nàng nhanh chóng chạy ra ngoài cửa. Nhưng vừa bước qua bậc cửa lại chạy trở về, dang tay ôm lấy Tào Hoàng hậu: "Cữu mẫu, lúc ở trong cái thế giới huyền ảo kia, con nhớ cữu mẫu lắm!"

Trái tim của Tào Hoàng hậu như bị ai đó đốt cháy, bà ấy bỗng cảm thấy ấm áp, sống mũi cay cay, nhưng vẫn dịu dàng nói: "Ta biết rồi."

Bà ấy vỗ vai đứa bé ngốc kia rồi nói: "Bé ngoan, mau về đi, mẫu thân con chắc đang lo cho con lắm."

Phó Bảo Ninh "Vâng" một tiếng, nàng bước ra ngoài cửa, cưỡi con ngựa màu nâu sẫm mà mình nuôi trong cung, phóng như bay về nhà.

...

[Nhiệm vụ cuối cùng: Công lược Phó Bảo Ninh]

[Đặng Tuyền đã tiếp nhận nhiệm vụ cuối cùng]

[Đặng Tuyền đã tiến vào thế giới Đại Đường]

[Đặng Tuyền nhận được thân phận thế giới: Cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã*]

*Quyền khuynh triều dã: Thành ngữ, triều dã tức triều đình và dân gian, quyền khuynh tức quyền lực trải rộng. Tổng thể ý tứ đại khái là ngoại trừ hoàng thượng cũng chỉ là thừa tướng hoặc đại thần nhϊếp chính dưới một người trên vạn người.

Một nam nhân trẻ tuổi tuấn tú, giữa chân mày ẩn giấu vẻ hung ác nham hiểm xuất hiện trong thâm cung, xung quanh lại không có bất kỳ ai nghi ngờ, cứ như thể hắn vốn thuộc về nơi này vậy.

Đặng Tuyền đứng ở cuối hành lang dài, cúi đầu nhìn bộ y phục thái giám trên người mình, trong lòng dâng lên một trận buồn phiền.

Hắn oán giận với hệ thống: "Quyền khuynh triều dã thì có ích gì? Không phải vẫn là thái giám sao! Ngươi thấy có nữ nhân bình thường nào lại đi yêu một thái giám không hả?"

Hệ thống an ủi hắn: [Cưng à, tình hình cũng không tệ đến vậy đâu, rất nhiều nam chính trong tiểu thuyết đều là thái giám, nhưng cuối cùng vẫn HE đấy thôi. Ngươi phải tin tưởng rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả mọi thứ!]

Đặng Tuyền cười khẩy: "Mong là vậy."

[Ừ ừ.] Hệ thống nói: [Còn nữa, vì thế giới này có một vị Hoàng đế cường quyền trấn giữ, cho nên dẫn đến việc logic xuất hiện bug, thân phận Cửu thiên tuế này không thể cùng tồn tại với vị Hoàng đế cường quyền đó.]

Đặng Tuyền nghe vậy thì cau mày: "Ngươi có ý gì?"

Hệ thống kiên nhẫn giải thích: [Tức là, thân phận thế giới của ngài đã thay đổi một phần, không còn thuộc tính quyền khuynh triều dã nữa.]

"Mẹ kiếp!" Đặng Tuyền không nhịn được mà chửi bậy: "Thiết lập này thay đổi rồi, ngươi bảo ta công lược kiểu gì? Đùa nhau à!"

Hệ thống vội vàng nói: [Ngài đừng tức giận, cũng không phải tất cả điều kiện đều thay đổi, vẫn còn thứ chưa thay đổi...]

Đặng Tuyền từ giận hóa vui, hắn vui sướиɠ hỏi: "Còn cái gì chưa thay đổi?"

Hệ thống đáp: [Ngài vẫn là một thái giám.]