Phó Bảo Ninh ngủ một giấc thật ngon, khi mở mắt ra lần nữa liền nhìn thấy phía trên đỉnh đầu nàng là màn giường gấm quen thuộc, trên đó dùng chỉ vàng thêu họa tiết chim phượng hoàng lộng lẫy, trông vừa thân thuộc vừa thân thiết.
Đây là tẩm cung của cữu mẫu Tào Hoàng hậu, mỗi lần nàng vào cung, nếu cảm thấy buồn ngủ cũng thường chợp mắt ở đây một lát.
Chỉ là bây giờ...
Phó Bảo Ninh lật người ngồi dậy, trong lòng đầy nghi hoặc.
Lúc trước nàng biến mất trong phòng ngủ của mình, nàng còn hỏi [Pháp Điển Pháp Lệnh] rằng có phải nó sẽ đưa nàng trở về phòng ngủ của mình hay không, đối phương cũng đã xác nhận, vậy mà bây giờ vừa mở mắt ra nàng đã ở tẩm cung của cữu mẫu?
Tào Hoàng hậu đang kiểm tra thức ăn bên ngoài rèm, nghe thấy tiếng động bên trong thì bất giác mỉm cười, nhanh chân bước vào, dịu dàng nói: "Bảo Ninh tỉnh rồi à? Có thấy khó chịu ở đâu không?"
Phó Bảo Ninh vừa trải qua một chuyến phiêu lưu kỳ ảo, giờ lại được gặp người thân, trong lòng nàng thực sự thấy vô cùng thân thiết. Nàng ôm lấy eo Tào Hoàng hậu, dụi đầu vào lòng bà ấy bắt đầu làm nũng: "Cữu mẫu, con đói quá!"
"Được được được." Tào Hoàng hậu khẽ xoa lưng nàng, nói: "Ta đã bảo người chuẩn bị thức ăn cho con rồi, bây giờ vẫn còn nóng, con ăn một chút để lót dạ trước, sau đó chúng ta từ từ nói chuyện."
Khi Phó Bảo Ninh biến mất khỏi thế giới hiện thực, trên người nàng chỉ mặc trung y, bây giờ quay lại tất nhiên cũng giống như lúc trước. May mà nàng thường hay ở lại trong cung, Tào Hoàng hậu đã sớm dặn dò người hầu mang y phục đến.
Phó Bảo Ninh tự mình đi tất vào đeo giày, tiếp đó ngoan ngoãn dang tay ra để Tào Hoàng hậu giúp nàng mặc y phục. Bà ấy không nhịn được khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ tròn trịa của nàng, đau lòng nói: "Gầy đi rồi."
Phó Bảo Ninh thấy thái độ của cữu mẫu như thể đã biết mình gặp phải chuyện gì, nàng đảo mắt, đang định mở miệng thì lại bị Tào Hoàng hậu kéo đến trước bàn ăn.
"Cữu mẫu biết con muốn hỏi gì." Bà ấy dịu dàng nói: "Đợi con ăn cơm xong, ta sẽ từ từ giải thích thắc mắc của con."
Phó Bảo Ninh trợn tròn mắt, nhưng nàng cũng không lảm nhảm thêm. Nhịn đói đã lâu, nàng thật sự không thể chịu nổi nữa, cầm đũa lên ăn đến khi bụng no căng mới dừng lại, sau đó nàng mới lau miệng, nhìn cữu mẫu bằng ánh mắt sáng rực.
Tào Hoàng hậu ra hiệu cho cung nhân lui xuống, lúc này mới mỉm cười hỏi: "Ở bên ngoài chơi có vui không?"
Phó Bảo Ninh đáp: "Vui lắm ạ!"
Từ nhỏ nàng đã thân thiết với cữu mẫu Tào Hoàng hậu, lúc này cũng không giấu giếm bà ấy, thấy xung quanh không có ai, nàng lập tức kể lại toàn bộ những chuyện mình đã trải qua cho bà ấy nghe. Khi nói đến cuốn [Pháp Điển Pháp Lệnh] kia, trong đầu nàng bỗng hiện lên dòng chữ ở trang bìa trong của cuốn sách.
Không được tiết lộ sự tồn tại của [Pháp Điển Pháp Lệnh] cho bất kỳ ai, dưới bất kỳ hình thức nào.
Phó Bảo Ninh biết cuốn sách kia thần kỳ ra sao, trong lòng nàng cũng dâng lên mấy phần cảnh giác, nói đến đây thì khéo léo lướt qua nội dung, không vi phạm quy tắc rồi mới kể tiếp.
Tào Hoàng hậu vui mừng nắm lấy tay nàng: "May mà Bảo Ninh của chúng ta nhanh trí, nếu không thì không chừng đã bị cái tên Trương Viễn Đông kia lừa gạt rồi."
Phó Bảo Ninh được cữu mẫu khen, trong lòng vô cùng đắc chí. Nàng lại vùi đầu vào lòng bà ấy, bắt đầu làm nũng dính người: "Tại sao con lại đến chỗ cữu mẫu khi con rời khỏi nơi đó vậy? Con thấy người dường như đã biết con trải qua những gì..."
"Nên nói thế nào với con đây." Tào Hoàng hậu ôm lấy đứa bé ngốc, suy nghĩ một chút rồi trìu mến nói: "Thực ra cữu mẫu cũng từng có trải nghiệm giống như con."
"Khi đó ta vẫn còn nhỏ, khoảng chừng sáu bảy tuổi gì đó, trong nhà ta bỗng dưng xuất hiện một thứ tỷ. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lại là một mỹ nhân, cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông, lời nói cử chỉ cũng không giống người Đại Đường chút nào. Mà nàng ta lại rất thông minh, cực kỳ biết cách lấy lòng người khác, chẳng bao lâu sau đã dỗ được tổ mẫu và phụ thân ta."
Bà ấy dường như đang chìm trong ký ức, khẽ nhíu mày chậm rãi nói: "Khi ấy ta đã cảm thấy rất kỳ lạ, sao tự nhiên lại có thêm một người như vậy? Nhưng những người xung quanh ta đều không hề thấy kỳ quái, cứ như thể vị thứ tỷ đó vốn dĩ được sinh ra và lớn lên ở trong phủ vậy, ta cũng không dám tùy tiện để lộ vẻ khác thường. Có điều vị thứ tỷ đó lại quá tham lam, giúp mẫu thân ruột của mình được sủng ái, còn xúi giục phụ thân và tổ mẫu giao quyền quản lý gia đình cho nàng ta, ức hϊếp mẫu thân ta, ta sao có thể nhẫn nhịn được việc này..."
Phó Bảo Ninh nghe mà thấp thỏm lo sợ: "Sau này thì sao ạ?"
"Sau này sao?" Tào Hoàng hậu mỉm cười, trên gương mặt đoan trang xinh đẹp thoáng lướt qua một tia khinh thường: "Ta đã gϊếŧ nàng ta."
"Yêu nghiệt thì nên có kết cục của yêu nghiệt, nếu chịu ngoan ngoãn yên phận thì thôi, đương nhiên sẽ có đường sống, nhưng nếu dám làm mưa làm gió, ta tuyệt đối không tha!"
Phó Bảo Ninh ồ lên một tiếng: "Cữu mẫu lợi hại thật đấy!"
"Ta cứ tưởng nàng ta là yêu quái ghê gớm lắm, không ngờ lại bị ta một đao chém chết, sau đó dần dần biến mất. Kể từ đó, người nhà ta cũng quên sạch những ký ức có liên quan đến nàng ta." Tào Hoàng hậu mỉm cười, tiếp tục nói: "Sau đó ta mới biết, nàng ta vốn là người đến từ ngoại giới, hình như là đến từ một cuốn sách nào đó, nam nhân trong đó đều yêu nàng ta, còn nữ nhân thì đều hận nàng ta, lung ta lung tung, không biết là nói đến mấy thứ tà ma ngoại đạo gì."
Chuyện này lại giống hệt với trải nghiệm của Phó Bảo Ninh.
Nàng mở to mắt nhìn cữu mẫu, hỏi: "Thế cái gọi là ý thức thế giới..."