Trương Viễn Đông vốn là một người đàn ông tóc vàng, tên thật là Eric, hắn lớn lên ở đất nước kỳ lạ đó, sau này được cử đi du học ở Hoa Quốc. Sau đó hắn phải ngồi tù vì phạm tội, khi ra tù lại tình cờ có được một hệ thống...
Nhiệm vụ công lược, rút trúng thần khí cấp SSS, nhân vật mục tiêu, kẻ xâm nhập đến từ ngoại giới, còn có cả sự phản công của ý thức thế giới bị xâm nhập...
Quá nhiều thông tin nhồi nhét vào đầu nàng, Phó Bảo Ninh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, nàng xoa trán, nhưng lại bất chợt cảm nhận được một luồng ấm áp dịu dàng tràn vào đỉnh đầu, những mệt mỏi trước đó lập tức biến mất không dấu vết.
Một thông tin khác đột nhiên xuất hiện trong đầu nàng, không phải đến từ Trương Viễn Đông, mà là đến từ ý thức thế giới.
Mỗi thế giới đều có quy luật phát triển của riêng mình, dòng chảy lịch sử như bánh xe không ngừng lăn về phía trước, cũng có quy tắc vận hành riêng của nó. Linh hồn xâm nhập từ ngoại giới giống như một loại virus, sẽ khiến thế giới này bị nhiễm bệnh, suy thoái, cuối cùng là hoàn toàn sụp đổ.
Ý thức thế giới có thể kiểm soát đại cục, nhưng đối với những kẻ xâm nhập liên tục đến đó lại giống như một con voi giẫm lên kiến, khó lòng đối phó. Lúc này, cần đến sự giúp đỡ của người bản địa ở thế giới này.
Phó Bảo Ninh là mục tiêu công lược cuối cùng được ngoại giới thiết lập, nàng đã bị chọn trúng.
Thì ra cái tên Trương Viễn Đông dơ bẩn đó muốn nàng thích hắn sao?
Nằm mơ!
Cái tên khốn đó thân thủ kém cỏi như vậy, thế mà cũng dám giở chút võ mèo cào đó ra khoe mẽ trước mặt nàng, hắn có biết nàng là ai không?
Phó Bảo Ninh bị cả nhà gọi là bé ngốc hai tay chống nạnh, hiên ngang đi vòng vòng trong phòng, nàng đắc ý nghĩ: "Ta là trung tâm của thế giới, ta là nhân vật chính của cuốn sách, là cục cưng trong lòng tác giả, ai dám làm tổn thương ta? Hừ!"
Những ngôi nhà xung quanh từ từ biến mất, bản thân Phó Bảo Ninh cũng dần trở nên trong suốt. Ánh sáng lóe lên, nàng có cảm giác chới với như bị mất trọng lực, mơ mơ hồ hồ ngã vào một vòng tay ấm áp.
Phó Bảo Ninh có chút hoảng hốt, nàng chợt nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tào Hoàng hậu vang lên: "Bảo Ninh đừng sợ, ngủ một lát đi, chắc con cũng mệt lắm rồi."
Là cữu mẫu!
Phó Bảo Ninh lập tức yên tâm, ngay sau đó nàng ngáp một cái, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Tào Hoàng hậu yên lặng ngồi cạnh trông chừng nàng một lúc, thấy nàng đã ngủ say thì mới đứng dậy đi sang phòng bên cạnh dặn dò cung nhân chuẩn bị thức ăn. Đến khi bà ấy quay lại, chỉ thấy bé ngốc kia đang ngáy khò khò đầy mãn nguyện, ôm chăn ngủ ngon lành ở trên giường, có lẽ do trở mình mà một chân còn đá văng ra ngoài mép giường.
Tào hoàng hậu chậm rãi bước tới, giúp nàng tháo tất ra, mỉm cười khẽ bóp bàn chân mũm mĩm kia, sau đó nhẹ nhàng nhét lại vào trong chăn.
Hoàng đế lặng lẽ bước vào nội điện, cung nhân muốn hành lễ cũng bị ông ấy giơ tay ngăn lại.
Phó Bảo Ninh ngủ rất say, hoàn toàn không nhận ra chuyện gì, Tào Hoàng hậu nhìn phu quân rồi mỉm cười với ông ấy.
Hoàng đế đưa tay sờ trán Phó Bảo Ninh, thì thầm với thê tử: "Bảo Ninh không sao chứ?"
Tào Hoàng hậu ra hiệu im lặng, thấy bé ngốc tạm thời không có dấu hiệu tỉnh lại, bà ấy kéo Hoàng đế ra ngoài.
"Chắc là mọi việc cũng khá suôn sẻ, không bị thương." Bà ấy thở dài, dáng vẻ có chút lo lắng: "Chỉ là Bảo Ninh ngoan như vậy, lại nhát gan, gặp phải chuyện thế này chắc là bị dọa sợ không nhẹ, thật đáng thương."
"?????" Thái giám bên cạnh Hoàng đế nghe trộm mà đầy đầu dấu hỏi chấm, suýt thì nghi ngờ không biết người mà Hoàng hậu đang nói đến có đúng là hỗn thế ma vương Phúc An Quận chúa kia hay không.
Tuy nhiên, Hoàng đế lại không hề cảm thấy lời nói của Tào Hoàng hậu có gì không ổn.
Ông ấy cũng thở dài, nhỏ giọng hỏi thê tử: "Cái tên xâm nhập từ ngoại giới kia thì sao?"
Trên mặt Tào Hoàng hậu hiện lên vẻ kiêu ngạo, bà ấy tự hào nói: "Bảo Ninh nhìn thấu thân phận của hắn, gϊếŧ chết hắn rồi."
Hoàng đế nghe xong không những không vui mà càng thêm lo lắng, lông mày nhíu chặt, trên mặt đầy vẻ xót xa: "Hắn chỉ mất có một cái mạng, còn Bảo Ninh đáng thương của chúng ta lại mệt đến rã rời, ta thấy hình như còn gầy đi một chút rồi."
Phu thê hai người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt đều tràn ngập thương tiếc và lo lắng, không hẹn mà cùng thở dài.