Ninh Quốc Trưởng công chúa nghe nữ quan thân cận bẩm báo, bà thất thần ngẩng đầu lên thì thấy Tào Hoàng hậu đi vào. Vừa nhìn thoáng qua, nước mắt bà đã rơi xuống: "Hoàng tẩu, Bảo Ninh mất tích rồi, ta đã tìm khắp nơi nhưng cũng không thấy bóng dáng con bé đâu cả, ta phải làm sao đây..."
Bà vừa lo lắng vừa áy náy, nói được một nửa đã nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.
Tào Hoàng hậu nắm tay bà, phát hiện lòng bàn tay bà lạnh ngắt không chút hơi ấm, không khỏi thầm thở dài.
"Bảo Ninh không sao, con bé sẽ không xảy ra chuyện gì đâu." Giọng nói của bà ấy dịu dàng mà lại vững vàng: "Đứa nhỏ ấy có phúc khí lắm."
Ninh Quốc Trưởng công chúa thấy bà ấy cũng chính là chỗ dựa, bà nửa dựa vào Hoàng hậu khóc không thành tiếng.
Tào Hoàng hậu khẽ nhíu mày, vẻ mặt thoáng hiện lên nét giận, bàn tay vẫn dịu dàng vỗ lưng Ninh Quốc Trưởng công chúa, chậm rãi nói: "Bảo Ninh không mất tích, mà là bị người khác đưa đi rồi. Trong tông môn ta có một vị sư thúc rất thích đùa nghịch, chắc là thấy cốt cách con bé xuất chúng nên mới âm thầm đưa con bé đi. Chắc không bao lâu nữa sẽ đưa con bé trở về..."
Ninh Quốc Trưởng công chúa biết Tào Hoàng hậu xuất thân bất phàm, có ngọn nguyền với những môn phái huyền diệu kia, giờ nghe nói nữ nhi bị người ta đưa đi chứ không phải vô cớ mất tích, nỗi lo lắng tích tụ trong l*иg ngực bà cuối cùng cũng dần vơi bớt.
"Sao có thể như vậy chứ!" Bà tức giận nói: "Không nói một tiếng đã đưa Bảo Ninh đi, bảo ta phải yên lòng kiểu gì đây? Đêm khuya gió lạnh, Bảo Ninh đến cả áo ngoài cũng không mặc, lỡ như nhiễm phong hàn thì biết làm sao!"
Tào Hoàng hậu nghe vậy thì mỉm cười, an ủi bà: "Ông ấy biết chừng mực, sẽ không bạc đãi Bảo Ninh đâu. Sau này gặp mặt, ta sẽ đích thân nhắc nhở ông ấy, ngươi đừng giận nữa."
"Sao có thể không giận cho được! Bảo Ninh mất tích, ta sợ đến mức hồn bay phách lạc!"
Ninh Quốc Trưởng công chúa không khỏi oán trách vài câu, rồi chợt nhớ chuyện này cũng chẳng thể trách được đệ muội Tào Hoàng hậu, bà vội vàng xin lỗi: "Không phải ta đang giận ngươi, chỉ là vị sư thúc kia của ngươi hành sự thật sự quá mức tuỳ tiện!"
Tào Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng, cười xong lại nói: "Nhiều thì sáu bảy ngày, ít thì ba năm ngày, Bảo Ninh sẽ được sư thúc đưa về, đến lúc đó ta sẽ đưa con bé về, cam đoan một sợi tóc cũng không thiếu."
Ninh Quốc Trưởng công chúa thấy tuy bà ấy nói năng nhẹ nhàng nhưng lại không tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào khác, bà mơ hồ đoán được việc này không đơn giản như vẻ bề ngoài, bà cũng không tiện hỏi thêm nữa, chỉ liên tục xác nhận: "Bảo Ninh thật sự sẽ không sao chứ?"
Tào Hoàng hậu bình tĩnh đáp: "Ta sẽ để Bảo Ninh xảy ra chuyện sao?"
Ninh Quốc trưởng công chúa lúc này mới yên tâm: "Cũng đúng."
...
Tào Hoàng hậu ở lại phủ Tề Quốc công nửa canh giờ rồi mới khởi giá hồi cung.
Hồi còn trẻ, vị Hoàng hậu này đã từng theo trượng phu chinh chiến sa trường, từng cử chỉ đều mang theo khí thế oai nghiêm khó mà che giấu, giờ đây tuổi tác dần cao, tính tình lại ngày càng trở nên hiền hoà.
Màn đêm buông xuống, cung điện nguy nga đồ sộ dường như cũng chìm vào im lặng.
Các cung nhân thân cận thấy bà ấy bước vội qua bậc ngọc, nét mặt tuy điềm tĩnh nhưng giữa chân mày lại thấp thoáng vài phần lạnh lùng, ai nấy đều đồng loạt cúi đầu, im thin thít lui sang hai bên.
Lúc này, Hoàng đế đang ở tiền điện nghị sự với mấy vị đại thần, Tào Hoàng hậu không có ý định quấy rầy đến phu quân. Sau khi tiến vào Thái Cực điện, bà ấy đi vòng ra hậu điện, kéo mở một cánh cửa ngầm, một mình bước vào trong.
Khi bước ra lần nữa, các cung nhân phát hiện sắc mặt của Tào Hoàng hậu đã tốt hơn rất nhiều, dường như đã giải quyết xong chuyện tâm sự gì đó. Bà ấy mỉm cười, sau đó dặn dò: "Bày thiện đi."
...
Căn phòng mà Phó Bảo Ninh đang ở dần dần tan chảy, vỡ vụn thành những ánh sáng nhỏ như hạt gạo, cảnh tượng ấy rất thần kỳ và mỹ lệ, là cảnh đẹp tuyệt đối sẽ không có ở nhân gian.
Nàng nhìn đến nỗi xuất thần, khi cúi đầu xuống thì phát hiện thi thể của Trương Viễn Đông ở trên mặt đất cũng bắt đầu vỡ vụn.
Cùng lúc ánh mắt nàng lướt qua, trong đầu nàng vang lên một tiếng "ầm", vô số thông tin nhanh chóng tràn vào trong đầu nàng.
Những toà nhà cao tầng san sát nhau, đường sá rộng rãi, còn có những cột trụ cao vυ"t. Xung quanh có đủ những người tóc đỏ, tóc vàng, tóc xanh, thậm chí còn có cả những nô ɭệ Côn Luân da đen, bọn họ đang nói thứ ngôn ngữ chim hót mà Phó Bảo Ninh không hiểu, ríu ra ríu rít trao đổi với nhau.