Trương Viễn Đông bị nàng đánh một cú, hắn phun ra một ngụm máu lẫn cả răng cửa, ngã "rầm" một tiếng không dậy nổi.
Tỳ nữ kia sợ đến mức sắc mặt trở nên trắng bệch, liều mạng lấy tay bịt miệng mới không hét lên thành tiếng.
"Ngươi lui xuống trước đi, đừng kinh động đến người khác." Phó Bảo Ninh thấy vậy bèn trấn an nói: "Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu."
Tỳ nữ lau nước mắt, cảm kích nói một tiếng: "Vâng." Sau đó nàng ấy vội vàng chỉnh lại y phục, chạy nhanh ra ngoài.
Lúc này Phó Bảo Ninh mới cúi đầu nhìn cái tên dơ bẩn Trương Viễn Đông kia, nàng giẫm một chân lên ngực hắn, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
Trương Viễn Đông say bí tỉ, cộng thêm tác dụng của thuốc "Hiếm khi hồ đồ", ánh mắt hắn hiện rõ vẻ đờ đẫn, miệng vừa hé ra định trả lời thì bỗng nghe thấy tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu: [Hệ thống cảnh báo! Thể tinh thần đang bị tấn công! Thể tinh thần đang bị tấn công!!!]
Trương Viễn Đông cứng đờ trong chốc lát, ánh mắt đột nhiên trở nên tỉnh táo, hắn nhìn thấy Phó Bảo Ninh đang giận dữ trừng mắt ở phía trước. Sau khi cơn hoảng sợ đi qua, đáy mắt hắn không khỏi hiện lên một tia ý định gϊếŧ người.
Một con dao găm bất ngờ xuất hiện trong tay hắn, Trương Viễn Đông bật dậy khỏi mặt đất, dao găm vung ngang, chém thẳng vào cổ nàng!
Phó Bảo Ninh bị con dao găm bất ngờ xuất hiện kia dọa cho giật mình, lại thấy cái tên yếu ớt Trương Viễn Đông này vẫn còn dám phản kháng, giữa hàng lông mày của nàng lập tức hiện lên vài phần giận dữ, nàng nghiêng người tránh né đòn tấn công của hắn, tiếp đó tung một cú đá thẳng vào đầu gối hắn.
Trương Viễn Đông không trụ được, cơ thể mất thăng bằng, Phó Bảo Ninh trở tay túm lấy cổ tay hắn, đoạt lấy con dao găm kia rồi vung tay chém đứt cánh tay phải của hắn.
Tất cả những chuyện này đều diễn ra chỉ trong chớp mắt, nói thì rườm rà, nhưng thực tế lại rất nhanh.
Trương Viễn Đông ngã xuống đất gào thét đau đớn, Phó Bảo Ninh sợ hắn giở trò nên không dám lại gần, nàng cúi đầu quan sát con dao găm trong tay, chỉ thấy chất liệu của nó cực kỳ hiếm thấy, không phải thép cũng chẳng phải sắt, trông vô cùng kỳ lạ. Nàng nhớ lại sự sắc bén của nó khi cắt qua xương thịt, càng thấy đây là vật hiếm có ở nhân gian.
Ngón tay Phó Bảo Ninh khẽ vuốt con dao găm, ánh mắt lại nhìn về phía Trương Viễn Đông đang lăn lộn gào thét ở cách đó không xa. Khi nãy nàng thấy rất rõ ràng, con dao này xuất hiện từ trong không trung, chuyện này rốt cuộc là sao?
Trong lòng nàng có hàng trăm mối nghi ngờ, nhưng lại thấy phía bên kia xảy ra biến cố. Cánh tay phải bị nàng chém đứt của Trương Viễn Đông rơi trên mặt đất, lúc này lại đang chậm rãi tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng nhạt.
Phó Bảo Ninh hơi ngạc nhiên, nhưng nàng không vội vã tiến lại gần để kiểm tra xem xét. Trái lại, Trương Viễn Đông ngã lăn trên đất vừa nhìn thấy cảnh đó thì lập tức hoảng loạn, hắn bò tới như thể phát điên, muốn nhặt lại cánh tay phải kia.
Nàng đương nhiên không thể để cho kẻ thù đạt được mục đích, nhưng Phó Bảo Ninh cũng không dám tùy tiện chạm vào cánh tay đứt kỳ quái đó. Nhìn thấy trên tường có treo một cái phất trần, nàng lấy nó xuống rồi vung nhẹ một cái, kéo cánh tay đứt kia về phía mình, Trương Viễn Đông lập tức phát ra tiếng gào thét đầy căm hận.
Cánh tay đứt bị kéo lại gần, lúc này Phó Bảo Ninh mới phát hiện ra mình đã nhầm.
Không phải cánh tay đứt đó đang phát sáng, mà là bên trong cánh tay đứt đó có thứ gì đang chuyển động, phát ra ánh sáng màu vàng, chậm rãi thấm ra từ trong máu thịt.
Lúc đầu tốc độ rất chậm, sau đó dần dần tăng nhanh, càng ngày càng nhanh hơn cho đến khi thứ đó hoàn toàn thoát ra khỏi cánh tay đứt ấy. Phó Bảo Ninh kinh ngạc nhận ra, không ngờ đó lại là một quyển sách.
Tiếng gào thét của Trương Viễn Đông càng lúc càng tuyệt vọng, Phó Bảo Ninh dùng phất trần chạm vào quyển sách, không có chuyện gì xảy ra, ngay sau đó nàng thử lấy một chiếc khăn ở trong người ra để lót tay, nhặt quyển sách kia lên.
Bìa sách được viết bằng chữ mà nàng không hiểu, ngoằn ngoèo giống hệt như giá đỗ, hoàn toàn không giống chữ viết của Đại Đường.
Lông mày nàng nhíu chặt, tiện tay mở ra xem thử, bên trong cũng toàn là những chữ viết hoa giống như ngoài bìa.
Phó Bảo Ninh cảm thấy hơi đau đầu, đang lúc không hiểu chuyện gì thì trong mắt Trương Viễn Đông lại hiện lên vài phần độc ác, hắn lén lút rút ra một cây phi tiêu từ trong ngực, đột ngột ném về phía nàng.
Khi nãy Phó Bảo Ninh đã nhận ra, tên này tuy cũng biết chút võ thuật quyền cước, nhưng lại hoàn toàn không có căn cơ nội công, loại hàng võ mèo ba chân thế này một mình nàng cũng có thể đánh được cả trăm tên.
Tay khẽ vung phất trần, thuận thế móc lấy chiếc phi tiêu kia, nàng lạnh lùng nhếch môi cười, trả lại nguyên vẹn cho chủ cũ.
Trên mặt Trương Viễn Đông vẫn là nụ cười đắc ý, ánh mắt lại tràn đầy vẻ khó tin, cổ giống như không thể chống đỡ nổi sức nặng của cái đầu nữa, cằm hắn đập mạnh xuống đất, chết không nhắm mắt.
Phó Bảo Ninh nhìn hắn bằng ánh mắt ghét bỏ, sau đó nàng phát hiện cuốn sách trong tay đang run rẩy, nàng giật mình, theo bản năng muốn vứt cuốn sách đó đi. Thế nhưng cuốn sách đó hệt như mọc liền với tay nàng, không thể nào tách rời được nữa.
Ánh sáng màu vàng nhạt dần, cuốn sách lộ ra màu đen nguyên bản, dòng chữ viết hoa trên bìa cũng dần dần thay đổi, cuối cùng hóa thành những chữ vuông mà Phó Bảo Ninh quen thuộc.
[Pháp Điển Pháp Lệnh]