Phúc An Quận chúa mất tích, đó là khởi đầu của câu chuyện.
Lúc ấy là đầu thu, sáng sớm và tối muộn đã bắt đầu se lạnh, nhưng buổi trưa vẫn khiến người ta cảm thấy oi nóng, như thể nhiệt độ của mùa hè vẫn chưa biến mất.
Vào thời điểm giao mùa nóng lạnh luân phiên như thế này rất dễ bị cảm lạnh, hai tỳ nữ gác đêm đã được ma ma dặn dò kỹ càng rằng Quận chúa ngủ không ngoan, thích đá chăn, vậy nên khi gác đêm không được ngủ say, thi thoảng phải vào phòng xem thử.
Hai tỳ nữ cung kính đáp lời, cũng làm theo lời dặn dò thỉnh thoảng vào trong kiểm tra. Gần tới lúc trời sáng, tỳ nữ tên Thu Vân nín thở nhẹ nhàng bước vào phòng, chỉ thấy chăn vắt ở mép giường, góc chăn đã rơi xuống đất, mà Phúc An Quận chúa lẽ ra đang ngủ trên giường thì lại không thấy bóng dáng đâu cả.
Thu Vân canh gác suốt cả đêm cũng đã có phần mệt mỏi, lúc này nhìn thấy phòng ngủ không một bóng người, bao nhiêu cơn buồn ngủ của nàng ấy đều lập tức tan biến lên chín tầng mây.
Quận chúa đi đâu rồi?
Nàng ấy không khỏi hoảng hốt, trợn to mắt nhìn khắp căn phòng vài lượt, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Phúc An Quận chúa, trái tim nàng ấy lập tức thắt lại.
“Thu Dung, Thu Dung.” Nàng ấy cất tiếng gọi một tỳ nữ khác cũng đang canh gác ở gian ngoài.
Trong phủ quy củ nghiêm ngặt, nếu Quận chúa còn đang ngủ, tỳ nữ tuyệt đối không được lớn tiếng làm phiền.
Thu Dung đang ở gian ngoài, nghe thấy Thu Vân gọi mình thì biết có chuyện lạ, nàng ấy vội vã bước vào, vừa nhìn cũng sững sờ.
“Quận chúa đâu rồi?” Nàng ấy sốt ruột hỏi.
“Ta, ta cũng không biết.” Thu Vân sợ hãi đáp: “Lúc ta vào thì đã như vậy rồi.”
Phòng ngủ không lớn, chỉ liếc mắt nhìn một cái là có thể thấy hết toàn bộ. Hai tỳ nữ mở tủ quần áo ra với chút hy vọng cuối cùng, mong rằng sẽ nhìn thấy Quận chúa cười hì hì thò đầu ra ngoài, nói rằng nàng đang trêu đùa hai người bọn họ. Chỉ là sau khi thật sự mở tủ quần áo ra, bên trong toàn là y phục lộng lẫy, hoàn toàn không có bóng dáng của Phúc An Quận chúa.
Nếu muốn rời khỏi phòng ngủ thì chỉ có hai lối đi, một là gian ngoài bên ngoài phòng ngủ, hai là cửa sổ trong phòng ngủ.
Tối qua hai người bọn họ canh gác ở gian ngoài, không chợp mắt lấy một khắc nào, không thể nào không nhìn thấy một người sống sờ sờ lẻn ra ngoài được. Còn cửa sổ trong phòng ngủ đã bị Phúc An Quận chúa ghét lạnh ra lệnh bịt kín từ nửa tháng trước, trừ phi có người cạy mở từ bên ngoài, nếu không thì người ở bên trong không thể nào ra ngoài được.