Quan Duyệt đã thành công kéo đầy thanh thù hận. Trong khoảng thời gian tiếp theo, cô bị cả nhóm đối phương truy đuổi khắp bản đồ. Lộ Minh đặc biệt mua đầy đủ trang bị tăng tốc cho cô. Đương nhiên Quan Duyệt sẽ không ngu đến mức một đánh năm, chỉ thao tác Lỗ Ban vừa tránh kỹ năng đối phương ném ra, vừa chạy loạn khắp nơi không theo quy tắc gì, lại vừa ném bom, bắn đạn, ném phát nào trúng phát đấy. Thêm cả phụ trợ "Tốc Biến" mang theo, năm người truy đuổi cô mà chẳng thể bắt nổi, thi thoảng mới trúng vài đòn mất chút máu mà thôi.
Khi cô đang chạy thì thấy dòng chữ xuất hiện ở góc trái phía dưới.
Đồng đội Đát Kỷ nói: [Lỗ Ban, giữ chân bọn họ lại, tụi này đi đẩy trộm trụ!]
Lộ Minh ngồi bên cạnh cười nghiêng ngả: “Bình thường chẳng phải toàn là "Mấy cậu giữ chân lại, để tôi đi đẩy trộm trụ" sao? Thế nào đến lượt cậu lại biến thành "Một mình Lỗ Ban giữ chân, tụi tôi đi đẩy trụ" rồi? Haha...”
Trong trận đấu, thường có tình huống khi cả hai bên đang đánh nhau thì một người tranh thủ lén lút đi đẩy trộm trụ, phá nhà chính đối phương. Thường thì lúc này sẽ là bốn người giữ chân cả năm người bên địch, chỉ cần giữ lại không cho đối thủ phát hiện hoặc cố kéo không cho họ quay về phòng thủ, để đồng đội lén phá được nhà chính là thắng.
Nhưng mà... một người giữ chân năm người, bốn người đi đẩy trộm trụ là tình huống gì đây? Nghe thôi cũng chưa từng nghe. Một người sao có thể giữ chân nổi năm người?
Quan Duyệt không biết “đẩy trộm trụ” là ý gì, cô vẫn đang điều khiển Lỗ Ban chạy khắp bản đồ, cảm thấy mình đang chơi một game kiểu chạy trốn cực ngầu, lại còn... rất thú vị.
Đang chạy, đột nhiên nhóm người phía sau đồng loạt đứng im tại chỗ, trên người mỗi người đều hiện lên một luồng ánh sáng.
Quan Duyệt không hiểu hỏi: “Họ đang làm gì vậy?”
Lộ Minh nhìn qua một cái, nói: “Họ đang về thủ nhà đấy, bên mình đã lén đẩy vào nhà chính rồi. Nhưng vô ích thôi, không kịp nữa, bốn người đánh nhà chính chỉ mất vài giây là xong.”
Rất nhanh sau đó, trên màn hình xuất hiện hiệu ứng nổ tung của nhà chính đối phương, tiếp theo hệ thống thông báo: [Victory!] (Chiến thắng!)
Lộ Minh vui vẻ nhận lại điện thoại, nói: “Hay quá, tôi lên Vàng rồi này... Ừm, mùa này lại được tặng skin miễn phí, cảm ơn cậu nha A Duyệt! Cậu đăng ký một tài khoản rồi kéo rank giúp tôi đi được không?”
Người chơi đạt đến bậc Vàng, hệ thống sẽ tự động tặng skin đặc biệt của mùa giải đó.
Lúc này, nhân viên phục vụ cuối cùng cũng bưng mì mà Quan Duyệt và Lộ Minh gọi lên. Quan Duyệt cầm đũa lên, chậm rãi nói một câu: “Không được.”
Lộ Minh liền bày ra bộ mặt đáng thương: “Cầu xin cậu đấy! A Duyệt nhà tôi tốt nhất mà! Cậu không biết tôi lên được cái rank này khó khăn thế nào đâu. Ban đầu tôi vốn định nhờ đứa bạn chung phòng trong câu lạc bộ Esports kéo rank hộ, nhưng cậu biết nó nói gì không?”
Quan Duyệt không đáp lời, cúi đầu ăn mì.
Lộ Minh đầy vẻ bất bình: “Nó dám nói chỉ kéo rank cho con gái! Cái đồ mặt dày! Phân biệt giới tính! Đây rốt cuộc là CLB Esports hay CLB hẹn hò chứ? Còn bảo muốn tham gia giải đấu chuyên nghiệp... Sao nó không ngông cuồng chết luôn đi?”
Quan Duyệt: “... Mì sắp nở hết rồi kìa!”
Ăn xong, Quan Duyệt và Lộ Minh ngồi tàu điện ngầm quay trở lại trường. Vừa mới bước vào trường, Lộ Minh đã giật lấy điện thoại của Quan Duyệt, nhất định phải tải xuống giúp cô ứng dụng Vương Giả Vinh Diệu, còn dặn dò cô về nhất định phải đăng ký tài khoản, luyện tập thêm vài ngày để dẫn cậu ta leo rank.
Lúc ở trên tàu điện ngầm cậu ta đã định làm như thế, nhưng vì ứng dụng quá lớn, dùng dữ liệu di động lại tốn kém. Trường học có WiFi mà cậu ta biết mật khẩu, có thể tải miễn phí.
“Về chịu khó luyện thêm, chờ cậu lên rank Bạc rồi là có thể kéo tôi lên hạng được rồi!” Lộ Minh cười hì hì nói.
Quan Duyệt: “...”