Lộ Minh lập tức trợn mắt há miệng: “Cậu gϊếŧ được... con khỉ kia rồi hả? Làm kiểu gì vậy?”
Quan Duyệt gật đầu: “Thì cứ đứng đánh liên tục là được mà. Hắn nhào tới đánh tôi, tôi liền tránh ra... Hình như hắn chỉ có thể gõ được ba gậy thôi.”
Lộ Minh: “...”
Làm gì có chuyện đơn giản thế chứ?
Góc trái màn hình lại hiện ra một dòng đối thoại.
Tôn Ngộ Không phe đối phương lên tiếng: [Hèn hạ! Có phải đổi người chơi rồi đúng không?]
Quan Duyệt nhấn vào ô trả lời: “Ừ, đổi thành nữ sinh đại học rồi.”
Tôn Ngộ Không: [Phi! Chờ đó, vừa rồi tôi chỉ sơ ý thôi.]
Lúc này, xác của Tôn Ngộ Không nằm dưới đất biến mất, Lộ Minh giải thích rằng điều này có nghĩa là hắn đã hồi sinh rồi.
Chẳng bao lâu sau, Tôn Ngộ Không lại xuất hiện trước mặt Quan Duyệt, không nói hai lời, lập tức dùng Tốc Biến lao tới đánh.
Lộ Minh chăm chú nhìn vào màn hình, theo dõi thao tác của Quan Duyệt.
Tôn Ngộ Không bước lên trước, muốn tiếp cận để tung chiêu cuối, nhưng Lỗ Ban vừa đánh vừa lùi, luôn giữ khoảng cách xa nhất có thể để tấn công. Chưa đợi Tôn Ngộ Không kịp áp sát, lượng máu của hắn lại cạn sạch lần nữa, bị Lỗ Ban một pháo bắn chết.
Lộ Minh đứng bên cạnh nhìn mà hoàn toàn ngây người. Thao tác này... quá đỉnh rồi! Nếu không phải cậu hiểu rõ Quan Duyệt, còn tưởng cô là cao thủ Vương Giả nào đó chứ.
Tôn Ngộ Không phía bên kia lên tiếng: [Phục rồi, được thôi, tôi thừa nhận cậu không phải học sinh tiểu học cũng chẳng phải nữ sinh đại học.]
Quan Duyệt không đáp lại hắn. Đợi hắn vừa hồi sinh xong, cô lại đi đến gần, trực tiếp tung một quả lựu đạn, khiến hắn choáng váng. Tôn Ngộ Không vừa khôi phục lại khả năng di chuyển đã muốn bỏ chạy, nhưng Lỗ Ban cứ thế bám sát phía sau, đuổi theo hắn đến cùng, cuối cùng lại đánh chết hắn thêm lần nữa.
Lộ Minh đứng bên cạnh nhìn đến mức mắt trợn tròn, Lỗ Ban mà đi truy sát Ngộ Không? Đây là lần đầu tiên cậu thấy một Lỗ Ban hung hãn đến vậy.
Tôn Ngộ Không bên kia cuống lên: [Tôi đã xin lỗi rồi mà, sao cậu còn đuổi theo tôi nữa thế? Hay cậu đi đánh người khác được không?]
Quan Duyệt trả lời hắn: [Cách cậu xin lỗi không đúng. Cậu không nên kỳ thị nữ sinh đại học, mau xin lỗi lại!]
Tôn Ngộ Không: [Nữ sinh đại học vạn tuế! Nữ sinh đại học lợi hại nhất, được chưa?]
Quan Duyệt lúc này mới hài lòng, gõ chữ: [OK.]
Cô dạy dỗ Tôn Ngộ Không một trận, trút giận xong, tâm trạng vui vẻ trở lại, liền chuẩn bị trả điện thoại cho Lộ Minh. Nhưng Lộ Minh không nhận, cười nói: “Chơi giúp tôi luôn đi! Trận này thắng là tôi lên rank Vàng rồi đấy.”
Quan Duyệt lắc đầu: “Tôi không biết kỹ năng của các tướng khác, gặp phải chắc chắn sẽ bị người ta đánh chết mất.”
Lộ Minh: “Không sao, thao tác cơ bản cũng na ná nhau thôi, gặp rồi tôi sẽ hướng dẫn cho cậu.”
Mì vẫn chưa được đem lên, nhìn lượng khách trong quán mì này, chắc chắn còn phải chờ thêm một lát nữa. Quan Duyệt ngồi không nhàm chán, cầm điện thoại tiếp tục chơi. Cô cảm thấy trò chơi này khá thú vị, hoàn toàn không nhàm chán chút nào.
Cô cũng chẳng biết nên chơi thế nào, với trình độ của Lộ Minh cũng chẳng thể dạy cô được bao nhiêu, nên chỉ thao tác Lỗ Ban chạy loạn khắp nơi, thấy người liền đánh, đông người thì chạy. Ngón tay cô thao tác cực nhanh, một con Lỗ Ban nhỏ bé vào tay cô lại vô cùng linh hoạt.
Đánh một đường xuống, lại ăn thêm vài mạng.
Khung chat bên góc trái phía dưới bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Đối phương sắp phát điên rồi.
Angela phe địch: [Cái tên Lỗ Ban này cũng quá ngông cuồng rồi chứ? Hoàn toàn là một cây gậy chọc phân mà, muốn đánh thì không đánh trúng, mà bị hắn bắn trúng một phát thì lại đau muốn chết.]
Hậu Nghệ phe địch: [Lỗ Ban tìm người đánh hộ à? Trình độ này ít nhất cũng phải cỡ Kim Cương ấy nhỉ?]
Arthur phe địch: [Lỗ Ban khó chịu thật đấy, anh em gϊếŧ chết hắn! Combat có thể thua, nhưng Lỗ Ban nhất định phải chết!]