Chương 5

Cô không nhịn được hỏi: “Nữ sinh đại học thì sao chứ? Cậu đang chơi cái gì vậy? Liên quan gì đến nữ sinh đại học à?”

Lộ Minh đặt điện thoại xuống, đáp: “Đang chơi game di động Vương Giả Vinh Diệu ấy mà. Ý của tên kia là nữ sinh đại học chơi game toàn gà thôi...”

Màn hình điện thoại cậu lúc này đã chuyển sang màu xám đen, rõ ràng là vừa bị hạ gục rồi.

Quan Duyệt lập tức nổi giận, thời đại này rồi mà chơi game còn kỳ thị nữ sinh đại học cơ à?

Cô lập tức cầm lấy điện thoại: “Ai nói thế? Tôi đánh chết hắn cho xem!”

Tuy trước đây chưa từng chơi game này bao giờ, nhưng gần đây cô thường xuyên thấy Lộ Minh chơi, các bạn nữ cùng phòng cũng đều chơi game này cả, cô biết đây là một tựa game đang rất hot. Trong ấn tượng của cô, trò này hình như là một game đánh nhau, bởi vì mỗi khi mấy bạn cùng phòng chơi, cô toàn nghe thấy các bạn hét lên những câu kiểu như "đánh chết hắn!", "đuổi theo đánh chết nó đi!".

Lúc này, vị tướng Lỗ Ban của Lộ Minh vừa mới hồi sinh, đang đứng trong tế đàn, thân hình nhỏ bé nhẹ nhàng lắc lư qua lại.

Lộ Minh vươn tay muốn lấy lại điện thoại, nhưng Quan Duyệt vẫn không chịu buông tay ra: “Nói nhanh, chơi thế nào đây?”

Lộ Minh đành bất đắc dĩ giải thích sơ qua cách chơi cho cô. Trò chơi này thao tác rất dễ hiểu, chỉ vài ba câu là nói rõ ràng rồi. Nhưng nếu muốn chơi giỏi thì lại không hề đơn giản, bên trong có rất nhiều kỹ năng và mẹo nhỏ.

Quan Duyệt nghe cậu giải thích xong, lập tức dùng tay trái điều khiển hướng di chuyển, đưa Lỗ Ban đi xuống đường dưới.

Vừa mới bước ra ngoài một chút, đột nhiên một bóng người từ bên cạnh lao ra, lập tức màn hình lại chuyển thành màu đen.

Quan Duyệt: “Sao vậy?”

Lộ Minh: “... Lại chết nữa rồi.”

Nhân lúc đợi hồi sinh, Lộ Minh bất lực giải thích thêm cho cô hiểu về tháp phòng thủ, nói với cô rằng ở trong phạm vi của tháp phòng thủ thì tương đối an toàn. Tướng Tôn Ngộ Không kia cứ luôn núp trong bụi cỏ bên ngoài, chỉ cần cô vừa bước ra khỏi trụ là lập tức bị hắn lao ra gϊếŧ ngay tức khắc.

Trong lúc nói chuyện, Lỗ Ban lại lần nữa hồi sinh. Quan Duyệt tức thì nhìn thấy góc dưới bên trái màn hình hiện lên một dòng chữ màu đỏ.

Tôn Ngộ Không bên đội địch đang khıêυ khí©h: [Haha, Lỗ Ban, cậu cứ ngoan ngoãn đứng trong tế đàn là được rồi, thỉnh thoảng ra bắn vài phát cho vui thôi! Mà cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, rốt cuộc cậu là học sinh tiểu học hay nữ sinh đại học thế hả?]

Quan Duyệt không trả lời lại. Vừa rồi dù đã bị gϊếŧ một lần, nhưng cô cũng đã nhìn rõ được cách ra đòn của Ngộ Không.

Cô di chuyển đến dưới trụ đầu tiên, rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Đồng đội Đát Kỷ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, nhắn một dòng vào khung chat: [Lỗ Ban, van xin cậu đừng feed nữa được không, feed tiếp thì chúng ta thua thật đấy! Thà cậu AFK luôn còn tốt hơn!]

Lộ Minh che mắt, không nỡ nhìn tiếp. Lần này chắc chắn sẽ bị tố cáo vì tội cố ý feed mạng...

Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu liền nghe thấy một câu tiếng Anh vang lên từ điện thoại: “You have slain an enemy. (Bạn đã hạ gục một kẻ địch.)”