Chương 4

Người được cứu lúc này mới hoàn hồn lại, nhận ra Quan Duyệt đang đứng bên cạnh mình, có chút bất ngờ hỏi: “Là cô sao?”

Quan Duyệt bình thản nhìn anh ta, đáp: “Anh là ai thế? Anh quen tôi à?”

Người qua đường: “...”

“Vừa nãy chúng ta còn nói chuyện với nhau mà.”

Quan Duyệt nghĩ một lúc rồi đáp: “À... Lúc nãy đúng là có người hỏi đường tôi thật, nhưng mà không đúng... Hình như người kia đẹp trai lắm cơ...”

Tuy là cô không còn nhớ nổi mặt người kia rồi...

Người qua đường: “...”

Không đẹp trai đúng là xin lỗi thật đấy...

Người vừa được cứu kia chính là quản lý Triệu. Ban nãy sau khi nói chuyện xong với Quan Duyệt, ông ta liền nhận được điện thoại từ cấp trên. Khách sạn có việc gấp cần xử lý, ông ta vội vã đi ra ngoài, trong lúc luống cuống đã vượt luôn đèn đỏ.

Trái lại, Lộ Minh nhận ra ông ta ngay, bước lên trước chào hỏi: “Quản lý Triệu!”

Quan Duyệt lúc này mới nhớ ra có người như vậy tồn tại: “À... thì ra là anh.”

Người này không chỉ phân biệt giới tính mà còn tùy tiện vượt đèn đỏ nữa... hết thuốc chữa rồi.

Cảnh sát giao thông lúc này lên tiếng khen ngợi: “Ban nãy tôi đều thấy cả rồi, cô gái trẻ à, phản ứng của cô nhanh thật đấy! Nếu không nhờ cô thì hôm nay chỗ này đã xảy ra bi kịch rồi. Cảm ơn cô nhé.”

Vừa nãy anh ta vẫn đứng cách đó không xa điều khiển giao thông, toàn bộ sự việc bên này đều nhìn thấy rõ ràng.

Quản lý Triệu đứng ngẩn ra một bên, chẳng biết nên nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn Quan Duyệt.

Quan Duyệt nói chuyện vài câu với cảnh sát giao thông xong, liền kéo Lộ Minh rời đi. Giờ phút này đối với cô, điều quan trọng nhất chính là... cô đói rồi, phải nhanh chóng đi ăn cơm thôi!

...

Đến quán mì ramen, Quan Duyệt bảo Lộ Minh đi tìm chỗ ngồi, còn cô tự mình đi xếp hàng trả tiền. Trong tài khoản của cô có mã giảm giá nhận được từ đợt khuyến mãi, dùng nó để thanh toán sẽ rẻ hơn một chút.

Tuy vị trí quán này không được tốt lắm, nhưng đang trong thời gian giảm giá khai trương, giá rẻ hơn hẳn các cửa hàng xung quanh. Cộng thêm quảng cáo trên các trang mua chung, hôm nay khách đến ăn rất đông. Quan Duyệt phải xếp hàng khá lâu, cuối cùng mới thanh toán xong, nhận bảng số rồi trở về chỗ ngồi, chờ nhân viên phục vụ mang mì lên.

Lộ Minh đang ngồi chơi điện thoại, bỗng dưng đứng bật dậy với vẻ mặt đầy tức giận: “Đồ vô liêm sỉ! Cậu tưởng cậu giỏi lắm chắc? Lại còn hỏi tôi là học sinh tiểu học hay nữ sinh đại học nữa chứ, thật là trơ tráo! Tôn Ngộ Không đánh chết Lỗ Ban thì hay lắm hả? Vốn dĩ Ngộ Không chính là khắc tinh của đám máu giấy mà!”

Quan Duyệt nghe chẳng hiểu nổi cậu ấy đang nói cái gì, nhưng lại nghe được một cụm từ khiến cô cảm thấy rất để ý, chính là “nữ sinh đại học”.