Chương 3

Chàng trai do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ tiếp tục đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng.

Quan Duyệt cũng không nói thêm nữa, sợ bị hiểu lầm rằng cô đang cố tình bắt chuyện làm quen. Mặc dù chàng trai này đúng là rất đẹp trai, nhưng... thế thì đã sao? Dù sao một lát nữa cô cũng sẽ quên mất diện mạo của người này thôi.

Cô mắc chứng mù mặt khá nghiêm trọng, những người có thể khiến cô nhớ rõ gương mặt đều là những người quen gặp nhiều lần. Đối với người lạ, cô căn bản chẳng thể nhớ nổi gương mặt họ, nhiều lắm cũng chỉ lưu lại một ấn tượng mơ hồ kiểu như "khá đẹp" hoặc "bình thường" mà thôi.

...

Không lâu sau, Lộ Minh quay trở lại. Quan Duyệt liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đã là 12 giờ trưa, tới lúc ăn cơm rồi. Giờ này nếu quay về căn tin trường chắc chắn đã hết cơm, chỉ có thể ăn bên ngoài.

Cô lấy điện thoại ra, tìm kiếm nhanh các deal giảm giá quanh đây. Thành phố B chỗ nào cũng đắt đỏ, ăn uống bên ngoài cô thường sẽ chọn những deal rẻ một chút.

“Phía trước có quán mì ramen mới khai trương, đang có chương trình giảm giá đấy. Tính cả mã giảm giá của app, hai người chỉ hết hai mươi tệ thôi. Chúng ta đến đó ăn nhé.” Quan Duyệt đề nghị.

Lộ Minh không có ý kiến gì, tất cả đều lấy tiết kiệm làm mục tiêu, hai mươi tệ ở thành phố B lớn thế này quả thật rất rẻ.

Hai người bước ra khỏi tòa nhà, cùng đi về phía quán mì ramen.

Khi hai người rời đi, trên trời bỗng nhiên đổ xuống cơn mưa phùn mờ mịt, những hạt mưa nhỏ nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt họ một lớp hơi nước. Quan Duyệt trước khi ra khỏi nhà đã xem dự báo thời tiết, nên chủ động mang theo ô. Cô lấy ô từ trong túi xách ra rồi bung lên.

Lộ Minh vốn là con trai, chiều cao cũng khá nổi bật trong đám nam sinh. Quan Duyệt tuy không phải thấp, nhưng đứng cạnh Lộ Minh vẫn thấp hơn nửa cái đầu. Cô cầm ô che cho Lộ Minh khá vất vả, tới khi đến gần ngã tư, Lộ Minh mới ý thức được điểm này, liền đưa tay nhận lấy ô từ tay cô.

Đúng vào lúc đó, Quan Duyệt nhìn thấy một bóng người vụt qua trước mặt mình, sải bước rất nhanh về phía lòng đường. Lúc này đèn đỏ đã bật sáng, cô lập tức để ý tới một chiếc xe phía bên phải đang lao tới với tốc độ rất nhanh.

Không kịp nghĩ ngợi thêm, Quan Duyệt vội vã đưa tay nắm lấy người kia, kéo mạnh người đó về phía sau. Ngay giây tiếp theo, chiếc xe kia lập tức phanh gấp ngay trước mặt cô.

Người bị kéo lại hoàn toàn đông cứng tại chỗ, phải mất một lúc lâu anh ta mới hiểu ra được, nếu không phải Quan Duyệt kéo anh ta lại kịp thời, thì cái mạng nhỏ này của anh ta có lẽ đã phải bỏ lại đây rồi.

Cảnh sát giao thông rất nhanh chóng tới nơi, tài xế tấp xe vào lề đường rồi bước xuống, lo lắng nhìn người kia, mãi tới khi xác nhận anh ta không sao mới yên tâm. Cảnh sát giao thông trách mắng tài xế vài câu, yêu cầu khi đi ngang qua đường phải giảm tốc độ, dù đèn xanh sáng lên rồi cũng không được tăng tốc, dặn dò một hồi lâu mới cho tài xế rời đi.

“Anh làm cái gì vậy hả? Đèn đỏ đã bật sáng rồi còn cố tình băng qua đường, nguy hiểm đến mức nào anh biết không? Nếu không nhờ cô gái này nhanh tay kéo lại, giờ anh đã mất mạng rồi đấy!” Cảnh sát giao thông quay sang người vừa vượt đèn đỏ, trách mắng một trận.