Chương 2

Quan Duyệt nhíu mày: “Các anh rõ ràng là phân biệt giới tính mà còn không cho người khác nói, thật giả tạo...”

Quản lý Triệu nhún vai: “Tôi cũng chẳng muốn vậy đâu, nhưng biết làm sao được... Hay là tôi bồi thường cô ít tiền xe nhé?”

Quan Duyệt đáp luôn: “Được thôi, mười hai tệ.”

Quản lý Triệu: “...”

Tiền xe thật ra cũng chẳng đáng bao nhiêu, ông ta vốn chỉ thuận miệng nói vậy thôi, cứ tưởng cô gái này sẽ không lấy thật, nào ngờ cô lại báo ra một con số chính xác như thế…

...

Lộ Minh đứng bên ngoài chờ cô, nghe Quan Duyệt kể lại lý do cô phỏng vấn thất bại, không nhịn được cười.

“Đó là do họ chưa biết thôi, con trai... có khi còn yếu ớt hơn nhiều ấy chứ! Tôi nhất định sẽ chứng minh cho họ thấy!”

Quan Duyệt: “Thôi đừng, kiếm được một công việc đâu có dễ, cậu phải trân trọng đấy. Tuy khách sạn này hơi bị hâm... nhưng lương khá cao đấy, nghe nói nếu làm tốt thì tiền boa còn cao hơn cả lương cơ bản nữa. Cậu ăn nói cũng tốt, rất thích hợp.”

Lộ Minh cũng rất thiếu tiền, cô không muốn cậu ấy vì bênh vực cô mà mất đi công việc này. Ít nhất quản lý Triệu cũng đã chịu bồi thường tiền xe cho cô, cũng còn chút phẩm giá.

Xuống dưới bằng thang máy, Quan Duyệt vô tình nhìn thấy một thông báo tuyển dụng được dán ở góc đại sảnh. Vừa liếc mắt một cái đã lập tức thấy ngay mấy chữ viết bằng mực đỏ: [Chỉ tuyển nam giới!]

Cô không nhịn được mà nói: “Công ty này tuy cũng khá hâm... nhưng ít ra người ta thật lòng đấy chứ!”

Trong tòa nhà này có rất nhiều công ty, khách sạn nơi cô tới phỏng vấn chỉ thuê vài văn phòng ở đây mà thôi.

Lộ Minh chăm chú nhìn kỹ thêm mấy lần, lập tức đen mặt: “Công ty này tuyển là... nhân viên dọn nhà vệ sinh nam, đương nhiên chỉ tuyển nam rồi.”

Quan Duyệt: “...”

“Nói đến nhà vệ sinh, tôi cũng muốn đi một lát, cậu chờ tôi chút nhé.” Lộ Minh nói rồi liền rời đi. Cậu vừa mới đi khỏi, Quan Duyệt đột nhiên nghe phía sau vang lên một giọng nam hơi trầm hỏi cô:

“Xin lỗi... cho hỏi thang máy ở phía nào vậy?”

Quan Duyệt quay đầu lại, thấy là một chàng trai đang nói chuyện với cô, anh ta rất trẻ, khoảng mười tám, mười chín tuổi. Gương mặt rất đẹp trai, dáng người cao ráo, thẳng tắp, chỉ mặc bộ đồ thể thao đơn giản nhưng khi khoác lên người anh ta lại có cảm giác rất tinh tế.

“Từ đây đi về hướng đông, rẽ vào trong sẽ thấy ngay.” Quan Duyệt đáp. Thang máy vốn không ở nơi dễ nhìn thấy từ cửa vào, phải đi một quãng rồi rẽ vào mới thấy được, khó trách anh ta nhất thời tìm không ra.

Chàng trai mỉm cười nhẹ nhàng hỏi lại: “Hướng đông là bên nào vậy?”

Quan Duyệt: “...”

Cô dứt khoát trực tiếp dẫn anh ta đến tận chỗ thang máy, cũng chỉ có vài bước chân mà thôi. Dù sao cô cũng đang phải đứng đây đợi Lộ Minh.

“Lần đầu anh đến đây à?” Quan Duyệt thuận miệng hỏi: “Tới ứng tuyển sao?”

Chắc không phải đến ứng tuyển công việc dọn nhà vệ sinh nam ở công ty phía dưới kia chứ? Cô vẫn chưa từng thấy ai dọn nhà vệ sinh nam lại đẹp trai như thế này... À không đúng, làm sao cô có cơ hội thấy được nhân viên dọn nhà vệ sinh nam cơ chứ.