Trưa nay, Quan Duyệt vốn định ra ngoài ăn, không ngờ Tổng giám đốc Tần rất chu đáo, đã gọi đồ ăn ngoài cho cô, còn cho người giao thẳng đến văn phòng nơi cô làm việc.
Quan Duyệt ăn trưa xong thì tiếp tục dịch tài liệu. Tài liệu rất dày, cô mất cả buổi chiều mới hoàn thành, sau đó giao lại cho Tổng giám đốc Tần. Vì không phải nhân viên chính thức, làm xong là cô có thể rời đi.
Trời đã gần tối, Quan Duyệt đi bộ đến ga tàu điện ngầm, lên tàu và trở về trường.
Xuống tàu điện ngầm, vẫn còn một đoạn đường nữa mới đến trường, cô phải đi bộ. Lúc này trời đã tối hẳn, con đường này rất yên tĩnh, ít người qua lại. Dù đèn đường sáng rõ, nhưng đi một mình, trong lòng cô vẫn có cảm giác không an toàn, nên vô thức bước nhanh hơn.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Tiếng bước chân đó cứ vang lên đều đều, như thể có ai đang bám theo cô.
Cô giật mình, trong lòng nghĩ, lẽ nào gặp phải... kẻ biếи ŧɦái?
Cô không dám quay đầu lại, cố ý rẽ vài lần, nhưng tiếng bước chân vẫn bám theo, luôn giữ một khoảng cách không xa phía sau cô.
Xem ra... quả nhiên có người đang theo dõi cô!
Một ngày gặp phải hai tên biếи ŧɦái, Quan Duyệt cảm thấy mình muốn khóc.
Nơi này không như ở công ty, xung quanh chẳng có ai, nếu bị tên biếи ŧɦái tóm được thì toi.
Cô nhìn thấy phía trước có một ngõ hẻm ở góc đường, lập tức bước nhanh hơn để đi vào. Cô từng đến đây, biết ngõ này có nhiều ngã rẽ, có thể vòng vèo để đi về phía trường học.
Vừa vào ngõ, cô nhanh chóng chạy vào một ngã rẽ. Ở góc đường có một cây lớn che khuất, cô lén đứng ở đó nhìn trộm người đang bám theo mình.
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt người đó, phác họa đường nét tinh tế, hoàn mỹ như một bức tượng điêu khắc. Vóc dáng cao gầy khiến bộ quần áo thường ngày đơn giản trên người anh ta toát lên khí chất như người mẫu. Cô để ý, người đàn ông mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm.
Là... người đàn ông cô gặp ở công ty? Anh ta vậy mà lại bám theo cô đến tận đây!
Người đàn ông đang nhìn quanh quất, rõ ràng đang tìm cô.
Nhưng mà người này... đẹp trai quá đi chứ! Đẹp trai như vậy mà... làm kẻ theo dõi, biếи ŧɦái sao?
Giờ biếи ŧɦái cũng có nhan sắc cao thế này à? Với vẻ ngoài thế này, có cần phải làm vậy không? Chỉ cần ngoắc tay một cái là cả đám con gái sẵn sàng nghe lời anh ta răm rắp, đúng không?
Quan Duyệt không thể hiểu nổi, cô lặng lẽ lùi lại, đi theo hướng ngược lại của ngã rẽ để rời đi.
Khi chạy một mạch về ký túc xá, tim Quan Duyệt vẫn đập thình thịch.
Các bạn cùng phòng đều ở đó, cô kể lại chuyện mình vừa trải qua cho mọi người nghe.