Chương 16

Tần tổng “hừ” một tiếng: “Không được! Quỷ mới tin cái câu lạc bộ thể thao điện tử của con có thể giành được thứ hạng gì! Lừa ba không biết gì sao? Ba đã tìm hiểu kỹ rồi, phải lọt vào top đầu mới có tiền thưởng. Mấy câu lạc bộ có tiền thì đầy ra đó, còn các con... ba thật sự không coi trọng đâu. Vụ đầu tư này là mua bán lỗ vốn, lão tử không làm! Con muốn thi đấu thì ba cũng không cấm, tự mà xoay tiền đi.”

Tần Ngụy nhìn thẳng vào mắt ba mình: “Ba có tiền để đổi văn phòng mới cho công ty, mà không cân nhắc… cho con một ít tiền sinh hoạt, học phí gì đó sao? Với lại, tầng này rộng quá, đi lại khó khăn thật, có mấy lần con suýt đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ rồi...”

Cậu nhớ lại ngày sinh nhật mười tám tuổi, ba cậu, Tần Thụy Văn, đã đặc biệt mua một chiếc bánh kem lớn để chúc mừng. Nhưng ngay ngày hôm sau, ba cậu vui vẻ tuyên bố: “Con trai, con đã mười tám tuổi rồi, từ giờ trở đi con là một người đàn ông thực thụ. Con phải tự lập, phải tự cường, hiểu chưa?”

Lúc đó, Tần Ngụy còn rất vui, nghĩ rằng ba đang bày tỏ sự tin tưởng vào mình.

Kết quả là từ ngày đó trở đi, ba cậu không cho cậu lấy một đồng nào nữa...

Tần Thụy Văn thở dài, giọng điệu đầy vẻ dạy bảo: “Người xưa nói hay lắm: Con trai thì phải nuôi nghèo, con gái thì phải nuôi giàu, ai bảo con là con trai làm gì? Chỗ này của ba chẳng khó đi chút nào, là do con không có khiếu định hướng, đồ mù đường. Haiz, giá mà nhà mình có một cô con gái thì tốt biết bao... Con gái đáng yêu thế nào chứ...”

Tần Ngụy: “...”

Dù có là nuôi con trai nghèo đi chăng nữa, nghèo đến mức như cậu thì cũng chẳng ai sánh bằng.

Tần Ngụy đã tìm ba mấy lần, nhưng ông đều không chịu tài trợ, xem ra là không có hy vọng gì, cậu đành phải nghĩ cách khác.

Cậu quay người định đi thì Tần Thụy Văn đột nhiên gọi lại: “Này nhóc, phân tích giúp ba bản dữ liệu này, dù sao thứ Bảy con cũng không phải đi học.”

Tần Ngụy: “Không làm! Con còn phải về câu lạc bộ để tập luyện.”

Tần Thụy Văn: “Cho con năm trăm tệ!”

Tần Ngụy: “... Dữ liệu gì?”

Tần Thụy Văn đưa tài liệu trên bàn cho cậu. Tần Ngụy nhận lấy, bước ra ngoài. Đây không phải lần đầu tiên cậu làm việc cho ba, nhận tài liệu xong là định sang phòng bên cạnh để làm.

Tần Thụy Văn gọi với theo: “Nhân viên dịch thuật bán thời gian mới tuyển của ba đang làm việc ở phòng bên... Con sang phòng khác mà làm, đừng làm phiền cô ấy. Nếu tối nay trước giờ tan làm con làm xong, ba sẽ cho thêm một trăm tệ.”

Tần Ngụy không thèm quay đầu lại: “Trưa nay gọi đồ ăn ngoài cho con, giao thẳng đến văn phòng!”