Quan Duyệt khá là căng thẳng, lỡ như người đàn ông này bước vào thì phải làm thế nào? Có nên đánh lại không?
Tuy rằng cô từng học qua chút ít thuật phòng thân dành cho nữ, nhưng lại không hề có kinh nghiệm thực chiến. Cô hoàn toàn không chắc có thể đánh thắng hay không, nếu chẳng may đánh không lại rồi bị đối phương khống chế thì sao? Lỡ hắn có mang theo vũ khí thì sao?
Người đàn ông này đã thấy cô bước vào đây chưa nhỉ? Hay là... cô nên trốn đi?
Ngay khi cô đang suy nghĩ thì cô chợt thấy người đàn ông quay người rời đi, tiếng bước chân vang lên trong hành lang, càng lúc càng xa.
Quan Duyệt thở phào nhẹ nhõm. May quá, anh ta không đi vào. Là vì nghĩ bên trong không có người nên từ bỏ, hay là bỗng dưng lương tâm thức tỉnh?
Cô vừa bước ra khỏi toilet thì điện thoại đột nhiên vang lên, là một số máy lạ.
Cô bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông mang theo ý cười: “A lô, là bạn Quan Duyệt đúng không? Chú là người phụ trách của công ty thời trang Mộc Hưng đây, vừa rồi chúng ta còn gặp nhau mà... Chú muốn hỏi cháu đã đi xa chưa? Chú quyết định tuyển cháu rồi, cháu có thể quay lại công ty một chuyến được không?”
Quan Duyệt hơi bất ngờ, nhưng đương nhiên càng nhiều hơn là vui vẻ: “Cháu vẫn chưa đi đâu xa... cháu sẽ qua đó ngay đây ạ.”
Cô đi trở lại văn phòng thì nhìn thấy Tần tổng đang ngồi ở đó chờ cô. Tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn nhớ rõ gương mặt người này nhưng người ngồi tại đây chắc chắn là ông ấy rồi.
Thấy cô bước vào, Tần tổng mỉm cười, ra hiệu cô ngồi xuống.
“Chú vừa so sánh qua mấy bản dịch tài liệu này và cảm thấy bản dịch của cháu là tốt nhất, vì vậy quyết định tuyển dụng cháu.” Tần tổng nói: “Công ty này chủ yếu làm thị trường trong nước, rất ít khi làm về xuất khẩu, nên không có ý định tuyển một phiên dịch toàn thời gian, chỉ cần một người làm phiên dịch bán thời gian là đủ. Có tài liệu cần dịch thì chú sẽ thông báo cho cháu, thông thường sẽ không có tài liệu nào gấp gáp nên cháu cứ thong thả làm lúc rảnh sau giờ học là được. À đúng rồi... khả năng thông dịch của cháu thế nào?”
“Tạm được ạ.” Quan Duyệt đáp.
Tần tổng khẽ cười. Thực ra ông ấy cũng không mong chờ người phiên dịch bán thời gian này có thể phát huy tác dụng gì quá lớn. Công ty không có nhiều khách hàng nước ngoài, khi thật sự cần thì sẽ thuê hẳn một công ty chuyên về phiên dịch, về cơ bản sẽ không cần dùng tới Quan Duyệt. Sở dĩ tuyển cô vào, chẳng qua là để tiết kiệm chi phí so với việc thuê một phiên dịch viên toàn thời gian mà thôi.
Ông ấy lại tiếp tục trao đổi với Quan Duyệt về mức lương. Mức giá ông đưa ra rất hợp lý nên Quan Duyệt không có ý kiến gì.
Tần tổng lại nói tiếp: “Sở dĩ thông báo vội vàng cho cháu như vậy, thực ra... là hôm nay có một tài liệu cần dịch gấp, đã trì hoãn mấy ngày rồi. Cháu có thể hoàn thành luôn hôm nay được không?”
Lúc này Quan Duyệt mới hiểu vì sao vừa mới phỏng vấn xong, Tần tổng đã lập tức gọi điện thoại thông báo ngay cho cô.
“Không thành vấn đề ạ!” Quan Duyệt nói: “Hôm nay cháu cũng không có việc gì khác... Cháu sẽ dịch xong rồi mới đi.”
Nơi này cách trường cô khá xa, cô không muốn phải chạy đi chạy lại nhiều lần.
Tần tổng đưa cho cô một bản tài liệu hoàn toàn bằng tiếng Anh, sau đó bố trí cho cô ngồi ở văn phòng bên cạnh để dịch văn bản.
...
Quan Duyệt vừa đi khỏi thì đã có người đẩy cửa bước thẳng vào văn phòng.
Tần tổng ngẩng đầu liếc nhìn người kia: “Ba đã nói rồi, ba sẽ không tài trợ cho giải đấu của câu lạc bộ esports tụi con đâu, con nói thêm vài lần nữa cũng vô ích thôi.”
Tần Ngụy ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, kiên nhẫn giải thích: “Ba, con không nói ba tài trợ... coi như là ba cho con vay tiền được không? Ba cũng biết tụi con thi đấu cần kinh phí mà, đợi sau khi thắng được giải thưởng thì con sẽ trả lại cả vốn lẫn lãi cho ba, đảm bảo ba sẽ không lỗ đâu!”