Chương 12

Vào game, Vu Diệu cầm Hàn Tín như thường lệ đi farm rừng. Còn chưa dọn xong một lượt quái, đã nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống: [First Blood!]

Ngay sau đó, cậu nhìn thấy Vương Chiêu Quân bên mình đã bị Đát Kỷ bên địch gϊếŧ chết, hơn nữa còn là solo kill.

Tính sơ thì lúc này Đát Kỷ chắc chỉ mới cấp hai, sát thương đầu game vốn cực thấp, cấp hai thì chỉ có hai kỹ năng, cho dù dùng cả hai kỹ năng trúng hết cũng chưa chắc đã đủ sát thương kết liễu đối phương. Cái cô Vương Chiêu Quân kia rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy, chẳng lẽ đứng yên một chỗ để Đát Kỷ đánh thường đến chết sao?

Quả nhiên đồng đội trong trận rank "độ kiếp" thật đáng sợ. Vu Diệu không nhịn nổi mà lẩm bẩm: “Vương Chiêu Quân này gà thật.”

Vừa nói xong, cậu đã lên cấp bốn, đang định vòng ra gank Đát Kỷ, thì bỗng dưng bụng đau quặn lên.

“Đại ca, anh đánh hộ em một chút, em... đi toilet cái! Một chút thôi!” Vu Diệu không để đối phương kịp nói gì, đã nhét điện thoại vào tay Tần Ngụy: “Giúp em cầm cự năm phút thôi, em quay lại ngay!”

Tần Ngụy nhận lấy điện thoại. Cái bậc rank này với anh đã là chuyện của rất lâu về trước rồi, hoàn toàn không chút khó khăn.

Hàn Tín lúc này đã đạt cấp bốn, bước kế tiếp là đảo đường để hỗ trợ đồng đội. Anh liếc nhanh qua bảng chỉ số, thấy Đát Kỷ đội bạn đang dẫn đầu về kinh tế, cấp độ cũng đã lên bốn, lại còn đang sở hữu hai mạng hạ gục. Việc cần làm trước mắt chính là phải đi bắt Đát Kỷ một lần để chặn đứng đà thăng tiến của đối phương, tiện thể kiếm thêm chút vàng bỏ túi, rồi sau đó mới di chuyển lên đường trên hỗ trợ một lượt.

Hiện tại lượng máu của anh cũng không còn nhiều, chỉ hơn một nửa một chút. Nhưng anh chẳng mấy bận tâm, bởi với chừng này máu, gϊếŧ một Đát Kỷ vẫn là quá dư sức. Bình thường khi anh tự chơi, dù máu chỉ còn một chút xíu cũng dám truy đuổi kẻ địch chạy khắp bản đồ.

Anh tiến vào một bụi cỏ bên cạnh, trực tiếp từ trong bụi lao ra, vung thương lên hất văng Đát Kỷ đang mải dọn lính.

Đát Kỷ lập tức tốc biến về phía sau, ngay sau đó Hàn Tín đã bị khống chế, không thể cử động được nữa.

Hệ thống thông báo: [You have been slained. (Bạn đã bị kẻ địch hạ gục)]

Tần Ngụy cảm thấy như một đàn lạc đà Alpaca đang xếp hàng dài, ào ào chạy ngang qua trước mặt mình...

Chuyện gì thế này? Anh lại bị Đát Kỷ solo kill rồi à?

Nếu anh không nhìn nhầm, thì Đát Kỷ này... hình như đã tốc biến ngay khoảnh khắc anh lao ra thì phải? Tốc độ phản ứng này thật sự quá nhanh rồi, căn bản chẳng giống người chơi rank thấp chút nào cả.

Là acc phụ của cao thủ sao?

Anh vừa mới hồi sinh lại, liền nhìn thấy hệ thống thông báo, Đát Kỷ lại vừa gϊếŧ chết đồng đội Tôn Thượng Hương bên mình, lần này người hỗ trợ là A Kha đội bạn.

Tỷ số hiện giờ là 1 - 5, đầu game bất lợi, nhìn qua có vẻ đang nghiêng về xu hướng sắp thua rồi.

Lúc này Đát Kỷ có lẽ vẫn đang ở đường dưới, Tần Ngụy điều khiển Hàn Tín chạy xuống, giữa đường liền gặp ngay Đát Kỷ đang chuẩn bị quay về.

Đát Kỷ quay đầu định bỏ chạy, Hàn Tín liền tốc biến đuổi theo, hất tung cô lên. Nhưng ngay sau đó, anh lại bị khống chế, không thể cử động được nữa. Đát Kỷ rất nhanh đã tung ra một bộ kỹ năng hoàn chỉnh, đánh bay hơn nửa thanh máu của anh.

Ban đầu anh vốn định gϊếŧ Đát Kỷ trong tích tắc, nào ngờ tốc độ thao tác tay của đối phương quá nhanh, trong nháy mắt đã tung ra toàn bộ kỹ năng. Chỉ là sát thương đầu trận của Đát Kỷ vẫn chưa đủ, không thể một combo gϊếŧ chết anh được.

Đát Kỷ nhân lúc anh bị choáng hơn một giây đã dùng hết kỹ năng xong liền quay đầu bỏ chạy, biến mất khỏi tầm nhìn của anh. A Kha bên đội bạn lập tức lao đến, nhảy tới đánh luôn.

Tần Ngụy có chút buồn bực, quay đầu lại đánh trả A Kha. Ban đầu A Kha nhìn thấy anh lượng máu không còn nhiều nên muốn tới vét mạng hạ gục, nhưng không ngờ lại bị Hàn Tín của Tần Ngụy đánh chết chỉ bằng vài đòn.

Còn Đát Kỷ đã không rõ chạy đi đâu mất rồi. Lúc này quái rừng vừa được làm mới, Tần Ngụy đành phải quay lại farm quái.

Anh đang farm dở quái thì Vu Diệu quay về, lấy lại điện thoại, nói: “Cảm ơn đại ca... Ủa khoan, sao lại chết một mạng rồi? Anh bị ai gϊếŧ thế? Hàn Tín của anh chẳng phải từng lên top quốc phục à?”

Tần Ngụy hờ hững nói: “Đát Kỷ... tôi đề nghị cậu nên về thành hồi máu.”

Vu Diệu liếc qua thanh máu của mình: “Còn tận một nửa máu đây này, sợ gì chứ? Anh tưởng Đát Kỷ sẽ núp trong bụi cỏ trước mặt em chắc? Haha... Anh xem, em vào bụi đây, có ai đâu chứ...”

Lời vừa dứt, Đát Kỷ đột nhiên lao vọt ra từ bụi cỏ phía sau, áp sát mặt cậu rồi lập tức tung ra một bộ kỹ năng.

Hệ thống thông báo: [You have been slained.]

Vu Diệu: “...”

Một vạn con lạc đà Alpaca tức khắc phi như bay ngang qua trước mặt...

Cậu kích động hét lên: “Không gϊếŧ chết con Đát Kỷ này em không cam lòng! Chơi bẩn quá mà! Lại còn núp bụi rình em nữa chứ! Không thể để cho con này tiếp tục thăng tiến sức mạnh được, chờ nó lên đủ ba món trang bị phép thuật rồi thì còn ai chịu nổi, gặp ai cũng một combo chết luôn đấy!”

Vừa nói xong, cậu liền nhìn thấy thông báo của hệ thống: [Đát Kỷ đã hạ gục Vương Chiêu Quân.]

Vu Diệu: “...”