Buổi chiều Quan Duyệt không có tiết, vốn định đi phỏng vấn công việc bán thời gian ở một công ty, nhưng gọi điện sang thì đối phương lại bảo đã hủy tuyển rồi. Cô cũng không rõ đây có phải là một cách từ chối khéo hay không, tâm trạng có chút buồn bực.
Cô lấy điện thoại ra, mở game Vương Giả Vinh Diệu, chơi thử một lúc vị tướng Đát Kỷ vừa mới nhận được. Kỹ năng của vị tướng này rất đơn giản, dễ làm quen. Cô luyện tập một lát, rồi vào đánh vài trận xếp hạng, mới phát hiện mình đã lên tới bậc Vàng.
Trời sắp tối rồi, cô đặt điện thoại xuống, bước ra khỏi ký túc xá đi về phía nhà ăn để dùng bữa tối.
Vừa đến cửa nhà ăn, một nam sinh đẹp trai từ phía đối diện bước tới, dừng ngay trước mặt cô, hỏi: “Hóa ra em cũng là sinh viên trường này à... Cho tôi hỏi, tòa nhà số bảy đi hướng nào vậy?”
Quan Duyệt ngẩn người một lúc: “Anh quen tôi à?”
Nam sinh hơi do dự, rồi bất đắc dĩ đáp: “Chắc là... tôi nhận nhầm người rồi.”
Quan Duyệt mỉm cười nói: “Tôi đã bảo rồi, tôi có biết anh đâu. Từ chỗ này đi về phía bắc, tòa nhà thứ hai chính là nhà số bảy đấy.”
Nam sinh: “Hướng nào là hướng bắc cơ?”
Quan Duyệt chỉ tay về bên phải: “... Chính là bên đó.”
Sao cô lại có cảm giác... cảnh tượng này hình như có chút quen quen?
...
Tần Ngụy ban đầu tưởng cô gái kia đã nhận ra mình, nhưng có vẻ như không phải vậy.
Tuy nhiên cũng không trách được cô, lần trước anh tới công ty của ba mình đã gần một tuần rồi. Khi ấy anh từng hỏi đường cô một lần, cô còn rất nhiệt tình dẫn anh tới tận bên cạnh thang máy. Từ lúc đó anh đã nhớ được gương mặt cô rồi. Không phải vì anh có khả năng nhìn qua là nhớ ngay, mà vì Quan Duyệt thật sự rất xinh đẹp, thuộc kiểu chỉ cần liếc qua một lần là có thể nhận ra giữa đám đông.
Nhưng rõ ràng người ta lại chẳng nhớ anh chút nào, thật đúng là có hơi xấu hổ mà... Từ lúc nào mà sự tồn tại của anh lại trở nên nhạt nhòa như vậy rồi?
Thực ra Tần Ngụy không phải chưa từng tới tòa nhà số bảy, mà đã đến tận hai lần rồi. Chỉ là anh thực sự không nhớ nổi đường đi, điều này khiến anh rất bất lực, chỉ đành hết lần này tới lần khác phải đi hỏi đường người khác như vậy thôi.
Anh lên lầu, đi đến một phòng hoạt động, thấy Vu Diệu đã ngồi ở đó, bắt đầu vào game chơi rồi.
Căn phòng này là mấy hôm trước anh vừa mới xin được. Trước đó anh vô tình phát hiện văn phòng bên cạnh có tốc độ mạng cực tốt, rất phù hợp để chơi game, nên đã xin chuyển địa điểm sinh hoạt của CLB sang đây.
Đối với CLB Esports mà nói, tốc độ mạng rất quan trọng, bởi trong lúc chơi game mà mạng bị delay thì đúng là cực kỳ nguy hiểm.
Vu Diệu ngẩng đầu lên nhìn Tần Ngụy, nói: “Đại ca, anh tới rồi à. La Á nói cậu ấy không đến được, siêu thị vừa nhập hàng, phải đi dỡ hàng. A Hiên thì đi ăn cơm rồi, lát nữa sẽ tới.”
Tần Ngụy gật đầu, lấy điện thoại ra nói: “Vậy chờ cậu ấy tới rồi ba người chúng ta cùng luyện tập.”
Lúc này, Vu Diệu vừa kết thúc một trận đấu, cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tần Ngụy nói tiếp: “Đại ca, anh xem bây giờ chúng ta đến năm người còn không đủ, làm sao mà tham gia giải đấu được đây? Giải đấu mùa này cũng đã bắt đầu rồi, chúng ta chắc chắn là không kịp. Tháng sau thì có một giải đấu các trường đại học... nhưng đoán chừng cũng chẳng có hi vọng gì đâu.”
Tần Ngụy hơi cau mày, trong đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện một tia lo lắng: “Mấy người trước đó bảo cậu liên hệ đã trả lời gì chưa?”
Vu Diệu lắc đầu: “Người ta hoặc là không có ý định tham gia giải đấu chuyên nghiệp, hoặc là muốn vào các câu lạc bộ chuyên nghiệp luôn rồi. Với điều kiện của chúng ta bây giờ... em cảm thấy rất khó chiêu mộ được người giỏi.”
“Trong số mấy thành viên mới gia nhập câu lạc bộ, có ai chơi ổn không?”
“Không có ai đặc biệt xuất sắc cả. Người giỏi nhất cũng chỉ trình độ Vương Giả, mà lại không phải tự leo đơn. Em chơi thử với cậu ta rồi, cách xa tiêu chuẩn thi đấu quá. Dù cậu ta cũng rất muốn tham gia thi đấu...”
Cậu ta vừa nói vừa thao tác trên điện thoại: “Đại ca, giờ em đang leo đơn đây, luyện một tài khoản mới bên khu WeChat. Chắc tầm một tuần là lên được Vương Giả, lúc ấy mới chơi được cùng mấy anh em. Lúc nào cũng một mình em chơi bên khu QQ, trong khi mấy người đều chơi WeChat, phiền chết được.”
Cậu ta vào luôn trận rank: “Trận này thắng là lên Bạch Kim luôn. Hê hê, trận lên rank phải tập trung tí mới được, vì thường thì mấy lúc thế này hay bị xếp chung với đồng đội đáng sợ lắm... Bên kia có con Đát Kỷ kìa, hê hê, Đát Kỷ bé bỏng, tướng giấy chính hiệu, ATM di động đây chứ đâu. Tên cũng hài phết: "Bánh trung thu bay mất rồi", nghe cái tên là biết ngay một thanh niên đam mê ăn uống rồi.”