Chương 10

Phía trên màn hình hiển thị, đồng đội Lỗ Ban đã gϊếŧ chết Lỗ Ban của đối phương.

Ở rank Vàng, hai đội đều có thể chọn cùng một tướng, và cũng không có chế độ cấm tướng, thế nên việc xuất hiện các tướng giống nhau là chuyện thường xuyên xảy ra.

Trong lòng Lộ Minh cực kỳ vui vẻ, khởi đầu thuận lợi, xem ra trận này khả năng thắng khá cao đây.

Cậu vừa mới nghĩ xong, hệ thống lại thông báo: [Double Kill!]

Lộ Minh phấn khích kêu lên: “A Duyệt, tôi yêu cậu! Moa moa chụt chụt!”

Quan Duyệt: “Im ngay!”

Xạ thủ và trợ thủ bên phía địch ở đường dưới cùng lúc bị hạ, hiển nhiên đã bị chọc tức. Sau khi hồi sinh, Lỗ Ban của đối phương liền dẫn cả đội tới trả thù.

Các đồng đội thấy đường dưới bên địch đã tụ tập đủ năm người, cũng vội vàng di chuyển xuống dưới, định cứu Lỗ Ban và đánh một pha giao tranh tổng.

Lộ Minh từng gặp cảnh này rồi, nhanh tay gõ chữ trong khung chat: [Đừng để ý cậu ta, đi đẩy trộm trụ thôi!]

Đồng đội: [...]

Không biết xấu hổ quá rồi đấy? Tình yêu đồng đội hứa hẹn đâu mất rồi?

Nhưng rõ ràng ý tưởng này cũng không tồi. Lúc này, đường giữa của đối phương đang không có ai phòng thủ, chỉ cần đẩy thẳng một đợt vào là chắc chắn có lời. Cho dù đối phương phá được trụ đường dưới của phe mình, thì cũng không hề bị lỗ.

Lộ Minh từ đường trên chạy sang đường giữa, dẫn theo ba đồng đội đẩy thẳng một mạch, không bao lâu đã đẩy tới tận trụ nhà lính ở đường giữa.

Điều thần kỳ chính là, trụ thứ nhất ở đường dưới của phe mình vậy mà lại không bị phá, đối phương thậm chí còn bị hạ mất một người.

Cậu hoàn toàn không hiểu nổi Quan Duyệt đã làm thế nào.

Bốn người đồng loạt đánh nhà chính, tốc độ phá nhà cực nhanh. Đối phương nhận ra tình hình không ổn lập tức đồng loạt bấm biến về. Tất nhiên Quan Duyệt sẽ không dễ dàng để họ về thành như vậy, thấy kẻ địch vừa mới vận chiêu biến về được một nửa, cô liền lao tới xả sát thương liên tục, ngắt ngang toàn bộ động tác biến về của đối phương.

Đối phương đành bất lực chạy bộ trở về, nhưng đã quá muộn rồi, nhà chính của họ đã bị phá.

Một trận đấu chỉ mất vỏn vẹn năm phút đã kết thúc, nhanh tới mức khó tin.

Lộ Minh cực kỳ vui vẻ, gửi tin nhắn thoại qua WeChat cho Quan Duyệt: “A Duyệt, cậu đỉnh quá đi mất! Nào nào, đánh tiếp, kéo tôi lên luôn rank Vương Giả đi!”

Nói xong cậu lại nhanh chóng gửi lời mời Quan Duyệt vào trận xếp hạng tiếp theo.

Bạn cùng phòng của Lộ Minh là Vu Diệu đang nằm trên giường đánh xếp hạng, vừa khéo đang trong giai đoạn load game. Nghe cậu nói thế liền cười bảo: “Có người chịu kéo rank cậu rồi à? Lại còn là một cô gái nữa chứ? Cậu giỏi ghê đấy! Acc chính của cô ấy rank gì rồi?”

Người chơi rank cao không thể đánh chung với người chơi rank thấp, nên muốn kéo rank người chơi cấp thấp, thường chỉ có thể dùng tài khoản phụ có rank thấp hơn.

Lộ Minh lúc này đã vào trận game rồi, thuận miệng đáp theo sự thật: “Rank Bạc.”

Vu Diệu hỏi lại: “Tôi hỏi acc chính cơ, không phải cái acc phụ cô ấy đang dùng để kéo cậu.”

Lộ Minh: “Đây chính là acc chính của cô ấy mà. Cô ấy mới chơi được mấy ngày thôi.”

Vu Diệu nghe xong liền trợn mắt lên khinh bỉ, tin cậu ta mới lạ! Chắc chắn Lộ Minh đang cay cú chuyện mình chỉ kéo rank cho con gái, không chịu kéo rank cho cậu ta là bạn cùng phòng, nên cố tình nói như vậy.

Rank Bạc mà kéo rank Vàng? Nghe thôi cũng chưa từng nghe bao giờ...

Đánh thêm vài trận nữa, Lộ Minh đã học được cách đánh theo chiến thuật này: Để Quan Duyệt dùng Lỗ Ban một mình đi dụ đối phương, một khi phe địch tập trung tấn công Lỗ Ban, cậu sẽ lập tức gõ chat bảo đồng đội không cần để ý, trực tiếp đẩy trộm nhà chính.

Xác suất thành công rất cao, không ít người chơi đều mắc bẫy. Đương nhiên, cũng có vài người chơi không thèm đuổi đánh Lỗ Ban, chỉ tập trung phòng thủ trụ. Gặp tình huống này thì chiến thuật kia sẽ mất hiệu quả, thời gian đánh lâu hơn một chút, nhưng kết quả cuối cùng... tất nhiên vẫn không đổi.

Chơi khoảng hai tiếng, Quan Duyệt kéo được Lộ Minh lên năm sao, từ rank Vàng IV lên Vàng III. Quan Duyệt vẫn còn có việc phải làm, còn Lộ Minh thì cũng đến giờ phải đi làm thêm ở khách sạn, nên cả hai liền thoát game.

Vu Diệu từ trên giường ngồi dậy, cười xấu xa nói: “Bro đang yêu đấy à? Nghe giọng cô nàng rất hay nha, mặt mũi thế nào? Có ảnh không? Haha, tôi vẫn luôn nghĩ cậu là đứa thiếu nam tính nhất phòng mình, ai dè lại là người đầu tiên có bạn gái, chẳng lẽ con gái bây giờ đều thích gu như cậu à?”

Lộ Minh tiện tay cầm một quyển sách trên bàn ném về phía Vu Diệu, bị cậu ta nhanh tay chụp lấy.

Lộ Minh vừa thay giày vừa nói: “Hôm nào gặp được A Duyệt nhà tôi, tôi sẽ bảo cô ấy hành chết cậu luôn!”

Vu Diệu bật cười lớn: “Không có cửa đâu! Tôi đây là người sắp đánh giải chuyên nghiệp đấy! Hơn nữa Vương Giả Vinh Diệu nhiều người chơi ở rank thấp như vậy, làm sao tôi có thể gặp trúng cô ấy được?”