Chương 1

“Cho nên... tôi không được tuyển dụng, chỉ đơn giản vì tôi là con gái?” Quan Duyệt nhìn thẳng vào mắt quản lý Triệu, giọng nói bình tĩnh.

Quản lý Triệu lập tức cảnh giác, ánh mắt dò xét nhìn cô mấy lượt: “Cô... không phải đã quay video hay ghi âm rồi đấy chứ? Muốn tung lên mạng à?”

Thời đại hiện giờ là thời đại của truyền thông tự do, chỉ cần một câu nói bâng quơ cũng có thể bị ai đó cố tình ghi lại rồi tung lên mạng, dẫn đến phiền phức không đáng có. Với tư cách là quản lý nhân sự của khách sạn, ông ta luôn hết sức cẩn thận.

Quan Duyệt thuận tay mở túi xách, lấy điện thoại ra cho quản lý Triệu xem: “Tôi không rảnh rỗi đến vậy. Chỉ là muốn biết lý do mình không được tuyển mà thôi. Tôi đi tàu điện ngầm tới đây, cả đi cả về cũng phải hơn chục tệ tiền vé, nếu ngay cả lý do tại sao không được tuyển dụng cũng không rõ, tôi thật sự không cam lòng.”

Công việc cô ứng tuyển là vị trí nhân viên phục vụ bán thời gian tại một chi nhánh của khách sạn này. Vì trước đó thấy tiền lương khá tốt nên cô mới tới phỏng vấn, cùng đến với cô còn có bạn học cùng lớp là Lộ Minh. Vừa phỏng vấn xong không lâu, Lộ Minh đã nhận được điện thoại gọi về sắp xếp công việc, nhưng cô lại không nhận được.

Ban đầu cô tưởng là vấn đề do bản thân, nhưng khi cô cùng Lộ Minh trở lại đây thì mới phát hiện, những người được tuyển dụng toàn bộ đều là con trai, không hề có một cô gái nào.

Điều này khiến cô cảm thấy không phục. Tuy khách sạn ở gần trường học của cô, nhưng địa điểm phỏng vấn lại ở trụ sở chính, cách trường cô rất xa, ngồi tàu điện ngầm đi về cũng phải hơn hai tiếng đồng hồ. Nếu như khách sạn này vốn dĩ không muốn tuyển nhân viên nữ, tại sao không nói rõ ngay từ đầu? Làm cô lãng phí cả thời gian lẫn tiền bạc.

Quản lý Triệu sau khi xác nhận Quan Duyệt không ghi âm, liền thả lỏng hơn rất nhiều. Ông ta đã phỏng vấn nhiều lần, rất hiếm gặp ai như Quan Duyệt, đã không được tuyển dụng còn đặc biệt quay trở lại hỏi nguyên nhân. Nhất thời ông ta không nghĩ ra được lý do nào hợp lý để đối phó, đành nói thẳng sự thật: “Không phải chúng tôi không tuyển nữ, chỉ là khi cùng điều kiện thì ưu tiên tuyển nam hơn. Sinh viên nữ mà, vừa yếu ớt lại vừa tùy hứng, không chịu nổi cực khổ, gặp một chút tủi thân là bỏ việc ngay. Loại chuyện này tôi gặp nhiều rồi, nên tôi vẫn thích tuyển nam sinh hơn.”

Quan Duyệt không phục: “Anh như vậy là có thành kiến! Hơn nữa... nếu anh thích tuyển nam, sao không ghi rõ luôn trên website tuyển dụng đi? Làm thế chẳng phải tiết kiệm thời gian cho mọi người sao?”

Quản lý Triệu cười lớn: “Ghi rõ như vậy thì sẽ có người nói khách sạn chúng tôi kỳ thị giới tính, ảnh hưởng không tốt đến hình tượng khách sạn, chưa kể sẽ còn có người lên mạng kéo bè kéo lũ tẩy chay chúng tôi. Trên mạng bây giờ nhiều anh hùng bàn phím lắm, tôi thật không dám chọc vào. Thời buổi này doanh nghiệp nào cũng vậy, dù không nói rõ, nhưng thật ra ai cũng chẳng mấy muốn tuyển nữ đâu. Cô đi thử vài chỗ khác thì biết ngay ấy mà.”