Trần Du Chinh bình thản đáp: "Chị nói lớn tiếng như vậy, không nghe thấy mới lạ."
"Giọng của chị đâu có lớn đến vậy?"
Từ Y Đồng vẫn còn chút hy vọng: "Hơn nữa nơi này cũng khá ồn ào mà, họ lại không đứng gần chúng ta."
Cả hai im lặng nhìn nhau. Từ Y Đồng nhớ lại rồi đột nhiên cảm thấy lo lắng: "Xong rồi xong rồi, Dư Qua sẽ hiểu lầm chị sao?"
"Hiểu lầm gì cơ?" Trần Du Chinh ngơ ngác hỏi lại.
"Hiểu lầm là chị với em có gì đó! Em vừa rồi còn kéo kéo đẩy đẩy chị giữa chỗ đông người, thật là mất mặt quá."
Từ Y Đồng bực bội nói: "Không biết Y Y và Tiểu Nặc có nói với anh ấy chị là chị họ của em không..."
Trần Du Chinh bật cười đầy tức giận: "Ai thèm quan tâm chị là ai chứ."
"..."
Từ Y Đồng hít sâu hai hơi.
"Thôi, không biết cũng tốt." Cô cố gắng bình tĩnh nói: "Em kém cỏi thế này, chị cũng chẳng dám có quan hệ gì với em."
Hai chị em họ cùng lúc mang vẻ mặt u ám trở lại phòng nghỉ của đội TG.
Họ ngồi xuống ghế sofa, cách nhau vài người, một người ngồi bên trái, một người ngồi bên phải.
Dư Nặc nhìn thấy sắc mặt không vui của cả hai, mở một chai nước đưa cho Từ Y Đồng rồi dịu dàng hỏi: "Hai người sao vậy? Cãi nhau à?"
Từ Y Đồng miễn cưỡng nở một nụ cười: "Không có."
"Vậy là có chuyện gì sao?"
Được Dư Nặc an ủi một chút, Từ Y Đồng liền mở lời: "Bọn chị vừa mới nói chuyện, không biết anh của em có biết chị và Trần Du Chinh là họ hàng không."
"Ồ là chuyện này à."
Dư Nặc suy nghĩ một lát rồi nói: "Hôm đó chị đến nhà em ăn cơm, anh ấy có hỏi em chị là ai, em đã nói với anh ấy rồi."
"Vậy à." Từ Y Đồng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau một thoáng trầm ngâm, cô thở dài như chợt nhận ra điều gì đó: "Thì ra anh của em đã biết từ lâu, không trách được."
"Không trách được gì vậy?"
Từ Y Đồng mặt mày buồn bã, giọng nói mang theo chút thất vọng: "Không trách được tại sao anh ấy đối xử với chị như vậy."
"Không thèm để ý chị chẳng phải là chuyện thường ngày sao?" Trần Du Chinh buột miệng.
Từ Y Đồng nén cơn bực, liếc xéo cậu ấy một cái rồi hỏi: "Ý em là sao?"
Trần Du Chinh hừ lạnh một tiếng, kéo dài giọng điệu đầy chế giễu: "Bởi vì bọn em là dân chơi eSports, nên cái sự văn minh nó cũng chỉ ở mức bình thường thôi."
Từ Y Đồng: "..."
Cô quyết định lơ đẹp cậu em trời đánh này, một lát sau quay sang nói với Dư Nặc: "Có một người anh trai hoàn hảo như Dư Qua làm chuẩn mực, sao em lại yêu phải cái tên ngốc này thế, em chắc chắn là khổ sở lắm nhỉ?"