Chương 39

Jasmine cười đến nghẹn cả thở, cô nàng xiên một miếng trái cây bỏ vào miệng, giọng nói mơ hồ: "Mà các cậu định mở tiệm ở đâu thế?"

"Ở Từ Hối."

CC "bốp" một tiếng đóng sập laptop, cô nàng cũng chẳng buồn nói thêm: "Từ Y Đồng tự đi tìm địa điểm đấy, tôi gọi điện hỏi rồi, tuần sau người ta sẽ đến xem."

"Sao lại chạy tận qua Từ Hối vậy?"

Từ Y Đồng né tránh: "Địa thế ở đó tốt mà."

"Hơ."

CC khẽ cười khẩy: "Tưởng tôi không biết à, trong vòng bán kính năm trăm mét có cái "ký túc xá" của nam thần nhà cậu đấy."

"Cậu đừng có quê mùa thế chứ, cái đó không gọi là ký túc xá, người ta gọi là "căn cứ" huấn luyện được không?"

Thái Nhất Thi lộ vẻ khó xử: "Mở tiệm ngay trước cửa nhà người ta, lỡ sau này cậu không thích anh ta nữa thì sao?"

Từ Y Đồng kiên quyết phản bác: "Cũng không phải hoàn toàn vì Dư Qua mà, chỉ là lần trước đưa bạn đến đó, tôi vô tình phát hiện có cửa hàng muốn sang nhượng."

Cuối cùng, cô còn nhấn mạnh: "Khu đó chắc chắn sẽ có khách, khu Từ Hối có mấy trường đại học lận, sinh viên trẻ rất đông, họ là khách hàng tiềm năng đấy."

Thấy cô nàng một mực như vậy, Thái Nhất Thi liếc xéo một cái, cũng không tiếp tục vạch trần nữa.

CC: "Được rồi, tôi nói trước, đàn ông là đàn ông, công việc là công việc, đến lúc thất tình rồi bỏ bê công việc, cậu cứ liệu hồn với tôi."

Từ Y Đồng vỗ mạnh xuống bàn, tức giận nói: "Dù sao thì các cậu cũng không muốn tôi tốt lên!"

"Muốn cậu tốt lên như thế nào?"

Từ Y Đồng lầm bầm: "Biết đâu tôi với Dư Qua có thể thành đôi thật."

Lời nói này đã không còn chút mạnh mẽ nào.

"Những cô fangirl của anh ta còn nhiều tiền hơn cả cậu, cứ mơ đi."

Từ Y Đồng không tranh cãi nữa, mệt mỏi tựa người vào bàn.

Nhìn vào chiếc đèn nhỏ hình mặt trăng dịu nhẹ trên bàn, tâm trí cô lại thả trôi về những miền xa xăm.

Ban đầu, cô rất mong đợi ngày kia sẽ đi xem trận đấu, rồi nhân cơ hội gặp Dư Qua để lấy lại chiếc ô.

Nhưng không lâu trước, cô đã chứng kiến những chuyện xảy ra ở bệnh viện và mấy ngày nay cô cũng tự giác không làm phiền anh, huống chi là nhắn tin nhắc anh chuyện cái ô.

Chuyện nhỏ như vậy, chắc Dư Qua sẽ chẳng để tâm đâu.

Từ Y Đồng nghĩ, dù anh không nhớ thì cũng không sao, đợi khi anh vui vẻ hơn, cô vẫn có thể tìm anh đòi lại.

Mưa dầm dề suốt mấy ngày, cuối cùng vào ngày thứ Năm, bầu trời Thượng Hải lại hửng nắng, mang đến một ngày đẹp trời hiếm hoi.