Chương 28

Rõ ràng cười lên đẹp trai biết bao, sao anh cứ thích giữ cái vẻ mặt lạnh lùng đó, anh định dọa ai chứ!

Hai người im lặng nhìn nhau vài giây, Từ Y Đồng không nhịn được lên tiếng: "Có ai từng nói với anh chưa?"

Cô giơ tay lên, vung vẩy mô phỏng hình sóng: "Mặt anh như tỏa ra khí lạnh ấy."

Dư Qua: "..."

Từ Y Đồng: "Cảm giác còn mát hơn cả điều hòa nhà em luôn đó."

Lông mày Dư Qua khẽ giật một cái, rồi anh quay mặt đi, nhàn nhạt đáp: "Không có."

Anh trả lời câu hỏi đầu tiên của cô.

Đúng lúc đó, một giọt nước bắn vào mặt cô, Từ Y Đồng đưa tay sờ, mơ hồ nói: "Cái gì vậy."

Rồi tay áo cô cũng bị bắn vài giọt nữa, cô khẽ kêu lên, ngẩng đầu nhìn trời rồi lẩm bẩm: "Hình như trời sắp mưa rồi."

Dư Qua vẫn không nhúc nhích. Từ Y Đồng nhìn anh, trong lòng phân vân.

Phải làm sao đây, anh không động đậy mà cô cũng chẳng muốn rời đi.

Khó khăn lắm mới có thể ở cạnh Dư Qua hơn mười phút, cô còn chưa nói được mấy câu nữa mà.

Thôi kệ, cô liều một phen, nếu ông trời không thương người thì coi như tối nay cô cùng anh dầm một trận mưa lãng mạn vậy.

Mưa mùa hè thường đến rất bất ngờ. Rất dữ dội mà chẳng chút báo trước.

Nửa phút sau. Từ Y Đồng lau vội những giọt mưa trên mặt, tầm nhìn của cô nhòe đi, lòng trĩu xuống.

Không phải chứ, cơn mưa này là sao vậy? Là mưa đá hả?

Rơi xuống người còn đau rát nữa. Đúng là. Không bằng mưa to thêm chút nữa đi?

Rửa trôi luôn cả hàng mi giả của cô cũng được.

Dư Qua đứng dậy trước. Chỉ trong chớp mắt, anh cũng bị cơn mưa xối xả làm ướt sũng cả người.

Anh cúi xuống nhặt chiếc lon bia rỗng dưới đất, phía sau vọng đến tiếng gọi: "Chờ chút, anh định đi thật sao?"

Dư Qua khựng lại, vẻ lạnh lùng thường ngày đã trở lại, ánh mắt anh như muốn nói ba chữ: "Không thì sao?"

...

...

Tửu lượng của Dư Qua quả thật không tốt, do cơ địa, anh còn hơi dị ứng với cồn.

Anh vốn không phải người thích buông thả, hiếm khi đυ.ng đến rượu, nếu có cũng chỉ nhấp môi một chút.

Anh ghét cái cảm giác mất kiểm soát bản thân.

Tối nay là một ngoại lệ, anh đã làm vài chuyện khác thường.

Bao gồm cả rượu và...

Một lon bia, Dư Qua thật ra chưa đến mức say khướt, anh chỉ muốn ngồi một mình một lát, đợi cơn chếnh choáng qua đi rồi mới về.

Nhưng giữa chừng lại xuất hiện một vị khách không mời, hai người ồn ào một trận, men say trong anh gần như đã tan biến hết.